Còn tôi thì ngượng chín mặt không biết nói lời gì. Tôi thật sự không dám tin rằng, mẹ tôi lại có thể nói được lời đó. Cứ nghĩ, anh sẽ được nghe những lời ngọt ngào trong khoảng mẹ, những câu khích lệ hay truyền tụng người tình của tôi, hỏi xem anh có tốt với tôi không. Mà yếu tố đầu tiên mẹ ân cần lại xem nhà anh có giàu không.
Yêu nhau được 2 năm, tôi mới mở màn đưa anh về nhà cách đó mấy 04 tuần. Thế mà về mẹ tôi chưa hỏi một câu về anh xem tính bí quyết anh như thế nào. Mẹ lại gọi lên nhắn gửi tôi xem gia cảnh của anh. Tôi đã từng nghĩ, mẹ sẽ quên đi chuyện tham giàu, nhưng không ngờ, bao năm, mẹ vẫn giữ tính cách thức đó.
Có lần tôi nhớ, mẹ còn giới thiệu cho tôi một người đại trượng phu giàu sang. Tôi cũng sung sướng chạm chán nhau nhưng thật không ngờ, anh ta đã từng có hiền thê con. Mẹ bảo tôi nên lấy anh ta vì người trải đời thì sẽ nhân thức trân trọng vui vẻ hơn. Với lại, tôi về nhà anh ta, sẽ được nuông như bà hoàng. Nuôi con của anh ấy, anh ấy sẽ biết hơn và dồn hết của nả cho tôi. Thật không ngờ mẹ lại tấn công đổi hạnh phúc của tôi vì anh ta như vậy…
Ai oán hơn, sau hôm đó, anh hờ hững với tôi vô cùng. Anh gần như thường muốn rỉ tai, nhắn tin với tôi nữa. (Ảnh minh họa)
Tôi giận mẹ một thời điểm dài nhưng sau này, lâu dần cũng quên. Tôi gặp anh và yêu anh, hi vọng mẹ sẽ vì mấy năm con gái cô quạnh mà đồng ý chuyện hôn nhân, không can thiệp ngoài lề. Thật không ngờ, mẹ lại nói câu đó khiến anh nhìn tôi khinh bỉ…
Bi thương hơn, sau hôm đó, anh lạnh lùng với tôi vô cùng. Anh gần như thường muốn thì thầm, nhắn tin với tôi nữa. Tôi rủ anh đi chơi thì anh cũng thoái thác. Tôi ảm đạm lắm vì cho rằng vì chuyện của mẹ tôi mà anh suy nghĩ đa dạng, anh muốn rời xa tôi. Với lại, mái ấm anh có điều kiện kinh tế eo hẹp lắm, làm cho gì có của cải gì. Mẹ tôi tính toán như vậy, sao anh tự tin để tới bên tôi.
Bao phủ nhiêu ngày tôi tỉ ti xin lỗi anh. Nhưng những gì tôi nói đều bất nghĩa với anh. Anh khóc khi nhận ra tôi. Anh nói anh có năng lực tài chính thấp, không xứng đáng với tôi và bố mẹ tôi cũng không bao giờ hài lòng một người con rể như anh. Anh sẽ đi xa, sẽ lập nghiệp và nếu tôi còn chờ anh, anh sẽ quay lại, không thì tôi cứ đi lấy chồng. Anh cũng không hứa hẹn hứa, không biết đến bao giờ. Chỉ là, anh chẳng thể ở bên tôi.
Có nhẽ, bố cũng không thể chịu được một người thê thiếp tham tiền suốt ngày ở kế bên cảu rảu, khó chịu, tra khảo lương lậu… (Ảnh minh họa)
Anh chia tay tôi. Tôi khóc như mưa. Một lần nữa mẹ lại phá hỏng hạnh phúc của tôi. Mẹ định để tôi cả đời này đơn độc hay sao mà người nam nhi yêu tôi như thế, tôi yêu anh rộng rãi như vậy mẹ lại tính toán giàu nghèo.
Buồn hơn, khi tôi gọi cho mẹ, mẹ bảo tôi bỏ thì thôi, nhà có năng lực tài chính thấp thì bỏ, nhà giàu thì níu kéo, còn không thì về nhà mẹ giới thiệu cho một người cực giàu. Tôi bi ai lắm. Mẹ tôi tham lam, tham tiền tương tự làm tôi cảm thấy phiền lòng. Chẳng trách, bố bỏ mẹ mà đi. Có lẽ, bố cũng chẳng thể chịu được một người cung phi tham tiền suốt ngày ở kế bên cảu rảu, khó tính, tra khảo tiền lương…
Thật là, thiếu phụ mà chỉ nghĩ đến tiền thì khó khăn tìm được êm ấm, mẹ tôi là tấm gương và tôi sợ, mình lại vận động vết xe đổ đó…
|
Eva tám là nơi chị em tâm sự, chia sẻ những câu chuyện, những trắc trở khúc mắc về hôn nhân, gia đình, cuộc sống, trải nghiệm kinh doanh, làm giàu. Hãy gửi tâm sự về địa chỉ chiase@khampha.vietnam để thu được những góp ý cũng như những ‘cao kiến’ thật tâm của chị em. Bài viết của khách hàng sẽ được chọn đăng trên chuyên mục ví như thích hợp quy chuẩn nội dung và sẽ được bảo mật tin tức cá nhân. |
Xem tại: Collagen hanamail nhật
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét