Thứ Năm, 18 tháng 8, 2016

Vì sao họ không muốn kêu than hay san sẻ về gian khổ

Số liệu thống kê năm 2015 cho thấy Nhật có khoảng 25 nghìn người trầm mình, số lượng người tự vẫn như vậy đã giảm lần trước tiên trong 18 năm nhưng vẫn cao gần nhất trong nhóm nước phát hành cũng như trên trái đất.

Và trong số đó có số đông là những người thất nghiệp trong độ tuổi trong khoảng 40,50, họ đang đi khiến cho nhưng bất thần thất nghiệp vì một nguyên do nào đó, và sau đó cuộc sống của họ diễn ra theo bí quyết mà ít ai trong chúng ta có thể nghĩ đến được.

Có những đấng phu quân sáng sáng vẫn mặc vest đen cà vạt đẹp chỉnh tề ra khỏi nhà, và đến khi đúng hết giờ khiến thì anh ấy về nhà, vui mắt chào phi tần, kể chuyện về công ty, đồng nghiệp. Và bởi vì hàng 04 tuần anh ta vẫn đưa tiền cho phi tần nên không ai biết thực tiễn điều gì đang diễn ra trong cuộc sống của anh.

Bà xã nghĩ là anh vẫn đi làm nhưng chẳng phải vậy. Anh ấy đi đến những công ty nhân lực nộp đại dương sơ ứng tuyển việc làm, anh đi đọc hết các bản lên tiếng tìm việc làm rồi gọi điện, gửi hồ sơ nhưng suốt đa dạng năm anh vẫn không kiếm được việc. Sau cùng, khi số tiền dè xẻn dần hết và không còn có tiền đưa cho thê thiếp nuôi con nữa, nhiều người chọn lựa bí quyết nhảy đầm xuống tàu kết liễu cuộc sống của bản thân để vợ con không phải phiền nhiễu vì anh không có tiền. Chuyện đau lòng nhưng lại là sự thật ở quốc gia Nhật...

Ngay từ khi còn bé dại, người Nhật đã dậy con hãy luôn tự giải quyết lấy những khó khăn của bản thân mình. Một trong những nguyên tắc sống tối thiểu người Nhật dậy con trước khi cháu đến trường, đó chính là: không được tiến công bạn, nhưng nếu như bị bạn đánh phải tự cố mà tấn công lại, không la hét không mách nước cô. Trẻ con trong khoảng 4,5 tuổi đã được dậy để tự sửa biên soạn tư trang cho mình khi tới trường và sau khi từ trường về, được dậy để tự bắt xe bus cũng như xe điện ngầm để tới trường.

Sống ở Nhật năm nay đã là năm thứ 4, người viết nhận thấy rằng nếu như ban sơ trong công đoạn xúc tiếp, khách hàng nào cũng sẽ cảm thấy người Nhật thật thân thương và gần gụi biết bao. Nhưng khi mối quan hệ đã trở nên thân tình hơn, và bạn muốn tâm tư với người Nhật rằng bạn gian truân, cam kết họ sẽ luôn lắng tai và giúp sức. Nhưng có thể quan hệ với nhau đa dạng năm mà bạn cũng sẽ không bao giờ nghe thấy họ phàn nàn câu nào về cuộc sống cá nhân họ.

Có những đấng phu quân sáng sáng vẫn mặc vest đen cà vạt đẹp chỉnh tề ra khỏi nhà, và tới khi đúng hết giờ khiến thì anh ấy về nhà, vui tươi chào cung phi, kể chuyện về công ty, đồng nghiệp.
(ảnh minh họa, nguồn internet)

Và bạn chỉ có thể nhân thức được họ gian nan khi bạn phải quan sát thật kỹ từng cử chỉ lời nói của họ và bạn tậu đến nói chuyện riêng, thật thân mật: “Có phải mày đang có chuyện gì không?, tao nhìn mày không được vui. Hãy kể cho tao, tao hẹn đời này có chết tao cũng không bao giờ nói với bạn nào.” Có thể họ sẽ không nói, nhưng cũng đã có lần có cô bạn người Nhật cùng học với tôi đã khóc nức nở rằng: “Bạn trai tao bỏ tao rồi”. Và từ sau lần đó chúng tôi đã thân nhau hơn.

Tôi đã từng mang những câu chuyện ở trên đi hỏi giáo sư của mình tại trường đại học về việc tại sao người Nhật không muốn kêu than hay san sớt về gian khổ.

Giáo sư Motorhide Saji thuộc đại học International University of Japan chia sớt: “Tôi cũng không biết trong quan điểm về cuộc sống và con người của nước bạn có giống Nhật và cũng không dám chắc bí quyết khắc phục của Nhật là hay nhất. Nhưng theo quan điểm của chúng tôi, việc thành lập mồm kêu ca về khó khăn của bản thân mình là một sự điếm nhục ê chề. Khi một kẻ trong tập thể kêu gào về gian khổ mà nó phải chịu, tình thương xung quanh chỉ là thiểu số mà nhiều người sẽ âm thầm nghĩ rằng mày quá kém cỏi nên không tự lo được cuộc sống của mày.”

Phần lớn những câu chuyện trên muốn nói lên vấn đề gì? Trong gian khổ dù đó là gian nan về ý thức hay nguồn vốn, gia đình, người Nhật không có lề thói mếu máo, kêu khổ hoặc thậm chí cày cục người khác van xin lòng thương của người khác hộ bản thân.

Cũng chính vì lẽ đó mà nước Nhật rất hãn hữu hoặc gần như chơi có hành khất. Khi kinh tế gian truân, có phổ quát nghệ sỹ con đường thị trấn hình thành trên đường, nhưng họ không bao giờ ngửa tay xin. Họ diễn giả và chờ đồng đội trả công tùy tâm theo đúng mức cộng đồng đánh giá.

Tại Mỹ, non sông có nền kinh tế hùng mạnh nhất quả đât, khi tới 18 tuổi, các em đều phải tự lập, tự lo cho học phí và cuộc sống của chính mình. Thống kê của MarketWatch cho thấy rằng cứ mỗi giây trôi qua, nợ học phí của học sinh Mỹ tăng thêm 2,726 USD. Tổng nợ học phí của học sinh Mỹ hiện đã lên mức 1,3 nghìn tỷ đô la.

Tại Anh, để có thể theo đuổi được con đường học hành, nợ học phí của sinh viên Anh cũng lên đến mức cao kỷ lục. Tính toán của nhiều doanh nghiệp giáo dục cho thấy có những người tốt nghiệp đại học trong khoảng năm 21,22 nhưng tới khi 50 tuổi vẫn chưa trả hết học phí.

Điểm thông thường của bạn teen của cả ba nền kinh tế hùng mạnh nhất trái đất đều là họ rất tự lập, không kêu than khi thiếu thốn, không bạn nào sinh ra trên báo để kêu gọi “mạnh thường quân” tài trợ cho bản thân. Và phổ thông thế hệ trẻ tương tự đã khiến cho nên những non sông mạnh.

Trông người lại ngẫm đến ta. Những năm cách đây không lâu, cứ mỗi khi mùa tuyển sinh kết thúc là hàng loạt những chuyện mà có nhẽ những người nước ngoài ví như họ hiểu báo chí Việt Nam chắc họ sẽ thấy rất bi ai cười.

Danh dự là nhân tố cần thiết giúp người Nhật vượt lên gian nan (Ảnh minh họa, nguồn internet)

Nào là hàng loạt thí sinh dù không đủ tiêu chuẩn lĩnh vực nhưng thiết tha viết đơn xin được ngoại lệ, rồi rất nhiều thí sinh khác lên báo kêu than nhà cháu có điều kiện kinh tế eo hẹp quá không đủ tiền để đi học. Rồi cả gia đình lên hình với khuôn mặt bi thương bi ai, trông có vẻ rất đáng thương.

Tuy nhiên, rộng rãi người sẽ lập luận rằng kêu than là quyền của họ và như vậy thì nguồn vốn đầu tư của các “mạnh thường quân” đến đúng địa chỉ, giúp thay đổi cuộc thế các em, mang tới cho các em mai sau tươi sáng hơn.

Đương nhiên, người viết tự hỏi những người ủng hộ việc kêu than đó có so sánh các em – những người hoàn toàn có đủ khả năng đi công phu kiếm tiền nộp học phí – với hơn 2 triệu nạn nhân chất độc màu da cam tồn tại cùng với người nhà mái ấm họ, với đông đảo các em dân tộc miền núi đến manh áo, miếng làm thịt không có mà ăn thì ai đáng thương hơn.

Với em sinh viên không vào được ngành nghề, khách hàng nào cũng bảo thật không vô tư với em khi bố em khiến mà em lại phải chịu. Nhưng có người nào tự hỏi rằng cùng tỉnh giấc Lạng Sơn còn hàng chục em khác điểm cao hơn em vì nhân tố lý lịch cũng không vào được, họ có lên báo than khóc? Và nếu đặc cách thức cho riêng trường thích hợp của em, sẽ lấy gì bảo đảm công bằng phường hội và tính tôn nghiêm của pháp luật.

Với những em lên báo mếu máo vì nhà có năng lực tài chính thấp không có tiền học đại học, trên thực tại, các em chưa hề tính tới việc sẽ vay học phí để học dù đã có phổ quát người làm như vậy và họ chiến thắng. Chính phủ và Bộ Giáo dục vietnam đã có chế độ rất rõ ràng và cởi mở cho việc này.

Tính tới hiện tại, ít nhất 170 nghìn học sinh đang theo học tại các trường đang theo chương trình vay học phí do Bộ Giáo dục Đào tạo Việt Nam và Ngân hàng Chính sách Xã hội triển khai.

Các em cũng chưa hề nói đến việc sẽ đi làm cho thêm như thế nào để có tiền học tập khi mà hàng triệu em học sinh ngoài kia cũng đang hôm sớm quyết tâm đi cày cuốc làm cho gia sư, khiến cho bán hàng, làm phần lớn những việc gì có thể khiến để có tiền.

Thậm chí các em cũng chẳng phải muốn chuyển sang lĩnh vực học khác có mức chi phí thấp hơn, thích hợp với kĩ năng chi trả của gia đình các em. Ngành nghề sư phạm vẫn đang miễn học phí, phổ quát học sinh có điều kiện kinh tế eo hẹp học sư phạm ra và đang có công ăn việc làm tốt, cống hiến hết chính mình cho xã hội.

Nhiều phần các em cũng chưa từng biết đến việc hoạt động tình nguyện đóng góp cho đồng đội nhưng khi gian nan chỉ biết kêu khóc tập thể phải thương cho bản thân. Nếu như ai cũng có tính nương tựa và thực dụng chủ nghĩa tương tự ngay từ khi còn gian khổ, non sông sẽ trông mong gì ở những người trẻ đầy lo liệu như thế?

Ví như so với những người sinh viên tự lực, các em đã quá thấp kém về khả năng chứ không nói tới so sánh với những người Nhật luôn tự trọng để không muốn bản thân là gánh nặng của người khác...

Đất nước mạnh chỉ khi mỗi người trẻ mạnh và tối thiểu tự biết lo cho mình mình, sau đó hẵng nói đến những mục tiêu như đóng góp cho non sông. Các em sinh viên mếm mộ, hãy vứt tâm thư đi, hãy kết thúc thút thít và tự di chuyển lo cho chính phiên bản thân chính mình.

Eva tám là nơi chị em tâm sự, chia sẻ những câu chuyện, những trở ngại khúc bận bịu về hôn nhân, gia đình, cuộc sống,  kinh nghiệm buôn bán, khiến cho giàu.

Hãy gửi tâm can về liên hệ chiase@khampha.Việt Nam để thu được những góp ý cũng như những ‘cao kiến’ tình thật của chị em.

Bài viết của các bạn sẽ được chọn lựa đăng trên phân mục giả dụ phù hợp quy chuẩn nội dung và sẽ được bảo mật thông tin tư nhân.


Xem tại: Collagen hanamail nhật

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét