Tôi là cô gái thức giấc lẻ lên đô thị học đại học. Sau khi ra trường, tôi ở lại đây ứng tuyển làm cho. Và 3 năm sau khi đã có công ăn việc khiến cho bình ổn, tôi lấy chồng thành phố. Bố mẹ tôi phản đối cuộc hôn nhân này vì vẫn nặng lối suy nghĩ có con gái đừng gả chồng xa nhưng cuối cùng, chúng tôi vẫn được cha mẹ tác hợp.
Sau khi kết hôn được hơn một năm thì tôi sinh con. Thời điểm này, mẹ chồng tôi bị tai biến phải nằm viện. Chồng tôi làm mướn chức nhà nước nên không thể nào xin nghỉ ở nhà chăm sóc mái nhà. Gia cảnh neo đơn, mọi việc trong nhà xáo trộn như mớ boòng boong.
Lúc này tôi gọi điện rỉ tai với mẹ và thở than với mẹ rằng, bệnh của mẹ chồng tiêu tốn phần đông tiền, khi mà tiền tiết kiệm tôi cũng đã tiêu gần hết. Con trai tôi mỗi càng ngày càng lớn, tôi thật sự lo sợ cháu sẽ phải khổ nên muốn đi làm tích lũy tiền cho con. Tôi muốn nhờ mẹ lên giúp tôi trông cháu và không ngờ chưa kịp nói hoàn thành câu, mẹ đã đồng ý. Ngay sáng sớm hôm sau, mẹ tôi tay xách nách mang gà, gạo, rau, trứng ở quê lên bồi bổ cho con cháu.
Khi mẹ chồng tôi ra viện cũng là lúc tôi đi làm cho quay về. Mẹ đẻ vừa giúp tôi ở nhà trông cháu vừa chú tâm mẹ chồng. Hàng tháng, tôi có đưa mẹ 4 triệu nhờ mẹ chợ búa cơm nước. Vậy mà mẹ chồng tôi cằn nhằn vì đưa cho mẹ đẻ phổ thông tiền quá!
Không ngờ mẹ tôi nghe thấy câu chuyện giữa tôi và mẹ chồng nên nói rằng: “Chị thông gia ơi, chị nói thế không đúng, nhà mình trẻ nhân loại già đều có. Giá cả đắt đỏ, một tháng mấy triệu cháu nó đưa tôi không đủ tiêu mà tôi toàn phải bù vào”.
Tôi khhông ngờ chính bạn dạng thân mình lại đẩy mẹ tham gia cảnh ngộ này! (Ảnh minh họa)
Mẹ chồng tôi đương nhiên không bao giờ tin. Bà luôn nghĩ rằng, mẹ đẻ tôi tậu phương pháp ăn bớt tiền chợ búa nên bà nghĩ ra một chiêu để ngừa chuyện đó. Bữa nay bà đòi ăn khuông, mai sau đòi ăn gà, có ngày đồi ăn hải sản với mục đích để mẹ tôi chẳng thể bớt xén tiền chợ.
Mẹ tôi bực mình gọi điện thủ thỉ với bố. Tôi đã bị bố gọi điện mắng một trận vì để mẹ chịu nhục và rấm rứt như thế. Bố còn nói cứ một số bốn tuần mẹ lại gọi điện bảo bố gửi tiền cho mẹ. Hóa ra tiền đó mẹ tậu quần áo cho con tôi và bù vào sinh hoạt phí còn thiếu.
Bố còn bắt tôi phải đưa mẹ về quê ngay nhưng giả dụ lúc đó mẹ tôi về quê, cam kết tôi sẽ phải thôi việc. Mẹ chồng tôi cũng chẳng thể sớm bình phục và con tôi không có ai chăm nom. Vì nghĩ tới những chuyện xấu nhất nên tôi lại xuống nước năn nỉ xin mẹ ở lại.
Cuối cùng mẹ tôi cũng đồng ý ở lại vì nguyên do thương thằng cháu ngoại. Mẹ hứa hẹn với tôi chăm cháu đến khi cháu đi học lớp 1. Mẹ cũng ước muốn hoàng hậu chồng tôi tranh thủ thời điểm cố gắng khiến cho việc tích lũy tiền để mua căn nhà khác ở riêng. Tôi nghe lời mẹ và hứa hẹn với mẹ cố gắng cần mẫn khiến cho việc kiếm tiền sắm nhà và thờ cúng cha mẹ lúc về già.
Nhà chồng tôi chật hẹp chỉ có 2 phòng nên mẹ đẻ lên chăm con cháu suốt mấy năm liền đành phải ngủ ngoài sofa. Tôi nhận ra mẹ thế đau lòng lắm nên một số lần bảo chồng ra ngủ ở sofa để mẹ vào ngủ với nhì mẹ con tôi nhưng mẹ không đồng ý. Sáng nào mẹ cũng dậy trong khoảng 6h đi chợ trao đổi, sau đó về nhà trông con cho tôi đi khiến cho.
Mọi việc nhà dồn hết lên vai mẹ, ngay cả khi mẹ chồng tôi khởi đầu phục hồi nhưng việc nhà bà cũng ỷ lại không thèm làm cho. Đã thế còn suốt ngày xói móc, trách móc mẹ tôi dọn nhà, giặt áo quần không sạch, nấu bếp không ngon. Bà còn chê mẹ tôi không biết đối nhân xử thế, sống trong nhà bà mà không biết điều. Tôi thương mẹ lắm mà đành cắn răng chịu đựng.
Sau cùng ngày con tôi đi học cũng đến. Trước khi mẹ lên tàu chỉ dặn tôi một câu: "Có mấy món đồ mẹ để trong tủ". Tôi không nắm bắt chuyện gì nên hỏi lại thì mẹ không nói.
Khi trở về nhà, tôi thành lập tủ ra thấy có một chiếc vòng quà và một phong bì đựng số tiền 30 triệu. Thế ra, đây là chiếc vòng mẹ đã tích cóp bao năm mới mua được để hộ thân lúc tuổi già. Số tiền trong phong so bì là tiền 6 năm nay mỗi lần lễ tết tôi biếu, mẹ đều tích vào bỏ ra cho tôi.
Tôi gọi điện cho mẹ và hỏi sao mẹ lại làm cho thế nhưng mẹ chỉ cười nói: "Đích mẫu rồi không cần dùng tới tiền. Về quê có gạo tự trồng, rau trong vườn, gà trong chuồng cá dưới ao, lại có bố con để mắt mẹ. Thậm chí ba má còn có lương hưu, vẫn tự tăng gia đóng hộp kiếm thêm tiền nên không sử dụng đến tiền đấy. Con hãy cất đi để dồn tham gia mà tậu nhà, lo cho con cái học hành”.
Nghe những lời mẹ nói mà tim tôi như có bạn nào đang bóp nghẹt, nước mắt tôi nhòa đi. Tôi ôm ấp chiếc vòng và phòng bì tiền khóc trong ăn năn. Tôi đúng là đứa con bất hiếu. Trên quả đât này chỉ có thân phụ mẹ là yêu quý con vô điều kiện, vậy mà 6 năm nay tôi chưa khiến cho được gì để báo hiếu thân phụ mẹ bản thân mà còn làm cho tổn thương những người đã sinh do đó tôi.
Trong khoảng khi mẹ tôi về, mẹ chồng tôi còn trách mẹ tôi vô bổn phận không lo cho con cháu. Đến nước này tôi không nhẫn nhịn thêm được nữa nên đã ôm đồm nhau lớn với mẹ chồng. Tôi nói toàn bộ những rấm rứt lâu nay nay phải nhẫn nhịn. Bà lạng lẽ không nói gì nhưng mối quan hệ giữa tôi và bà cũng sứt mẻ.
Mới đây, khi sinh nhật mẹ, tôi chẳng thể về quê nên đã gửi biếu mẹ 5 triệu tìm đồ, không ngờ mẹ chồng tôi nghe thấy đã làm loàn nhà lên, bà mắng tôi là phá hoại, không biết đối nhân xử thế, dám lén lút tuồi của nhà chồng về nhà mình.
Thật sự tôi vô cùng giận dữ nhưng giờ vẫn phải sống chung một nhà với bà. Nếu mâu thuẫn vẫn tiếp tục thế này, tôi cũng không nhân thức cuộc sống của mình sẽ ra sao? Nhưng thật sự tôi chẳng thể nhẫn nhịn được mẹ chồng tôi thêm ngày nào nữa. Vừa thương cha mẹ chính mình, vừa hận bản thân chính mình bất hiếu, vừa giận mẹ chồng quá đáng... tôi không nhân thức phải khiến cho gì?
|
Eva tám là nơi chị em tâm tình, chia sẻ những câu chuyện, những vấn đề khúc mắc về hôn nhân, mái ấm, cuộc sống, kinh nghiệm buôn bán, làm cho giàu. Hãy gửi tâm tình về liên hệ chiase@khampha.vn để thu được những góp ý cũng như những ‘cao kiến’ thật tình của chị em. Bài viết của khách hàng sẽ được chọn lựa đăng trên phân mục giả dụ thích hợp quy chuẩn nội dung và sẽ được bảo mật thông tin cá nhân. |
Tham khảo thêm: Collagen hanamail nhật
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét