Thứ Tư, 31 tháng 8, 2016

Mẹ Mỹ sốc với kiểu trạm xe buyt "không dạy gì" ở Đức

Taylor Johnson là một nhà phân tích hành vi người Mỹ. Cô thường làm việc tại nhà để có thời gian chăm sóc nhì con - một nhỏ bé lên 5 và nhỏ tuổi còn lại lên 7). Cô và mái ấm cách đây không lâu đã rời Seattle, Mỹ để chuyển động tới Đức. Nơi đây, cả gia đình có sự thay đổi nhiều và dân chúng đều phải từ từ thích nghi. Việc học của các con bởi vậy cũng có phổ quát đổi mới. Taylor đã có những san sẻ trên chuyên trang Parent:

Mái ấm chị Taylor ở Đức

Các con vào năm học được 4 tháng thì chồng tôi bằng lòng một công việc ở Đức. Và vì vậy cả gia đình đã cùng chuyển đến một giang sơn lạ lẫm. Đại trượng phu tôi, từ một ngày học với đủ các môn đọc và toán, đột nhiên hoàn toàn được chơi cả ngày. 

Hồi đầu tiên khi bé dại đi nhà trẻ ở Mỹ, bé nhỏ phải dành cả ngày để khiến bạn với các chữ cái, con số và các câu chuyện. Tại trường mới, nhỏ xíu có các dự án nghệ thuật hàng tuần và nhập cuộc lớp thể dục hai lần một tuần. Trong vài 04 tuần theo học, trẻ được đi dã ngoại đến các nông trại, sở thú,...Trong cuộc họp phụ huynh, tôi chẳng phải không thể tinh được khi được báo cáo cháu gặp gỡ chút gian truân với các hoạt động ở trường mới và tí hon có vẻ khá chuyên nghiệp toán. Thực tiễn, ở trường cũ, bé dại nhà tôi chỉ ở mức nhàng nhàng trong lớp. Tôi thấy khá bằng lòng.

Ở Đức, trẻ được đi dã ngoại hàng tuần tới các trang trại

Trường mẫu giáo ở Đức thì giống trường tiền mẫu giáo ở Mỹ hơn khi chỉ phải chơi. Tại Đức, trẻ thơ chỉ phải bắt buộc đi học ở bậc tiểu học. Các bé dại từ 3-5 tuổi có thể tùy chọn đi học mẫu giáo hay không. Chẳng phải có chút kiến thức nào được dạy. Con nít không phải học hát bảng chữ cái, ko phải tập viết. Những đứa trẻ sẽ hoàn toàn không được dạy chữ hoặc số trước khi vào lớp một.

Tôi nhớ việc đánh giá kĩ năng đọc ở trường mẫu giáo tại Mỹ như thế này: Các thầy giáo hỏi nam nhi tôi về các ký tự thường và ký tự hoa cũng như bí quyết phát âm các chữ cái. Họ cũng bảo con viết tên bản thân, cắt một hình tròn và xác định các số.

Ở Đức, việc bình chọn khả năng đọc trước khi tham gia lớp một khá khác. Nam nhi tôi được yêu cầu đếm các trang bị chứ ko phải là nhận diện số. Con được kiểm tra kĩ năng phân biệt giữa các hình dạng và vẽ vài vật đơn giản. Không ai bắt nhỏ bé đọc đoạn văn.

Từ những gì tôi nhận ra, người Đức cho rằng học đọc và viết là một nghi thức mà số đông trẻ nên thực hiện cùng nhau. Bắt đầu vào lớp 1 là một sự kiện lớn và trẻ sẽ cảm thấy hãnh diện về ý nghĩ mình được học đọc, viết và trở thành một học sinh thực sự. 

Thú thiệt, tôi không quan tâm lắm về việc trường mẫu giáo chẳng dạy trẻ học tri thức học thuật gì nhưng sự hòa bình quá mức lại làm cho tôi lo âu. Ở trường mẫu giáo hiện giờ, các cháu có 30 phút buổi sáng cùng nhau vui đùa, sau đó là tham gia vào những trò chơi tự do khắp trong trường. Các nhỏ dại sẽ được phân trần xem chúng thích đi đâu bằng cách đính một thanh nam châm lên một tấm phiên bản đồ tin tức ở trường và sau đó trẻ sẽ tản ra các phòng không giống nhau với những hoạt động và đồ chơi khác  nhau. Tôi đã từng hỏi liệu có người quản lý cấp cơ sở ở mỗi phòng. Giáo viên chỉ nhìn tôi với ánh mắt ái ngại vì nghĩ người Mỹ bảo kê con thái quá: "bè phái trẻ không nhu yếu người lớn giám sát mỗi phòng." 

Phần còn lại trong buổi sáng gồm 30 phút vui chơi yêu cầu trong vườn. "Bắt buộc" bởi trẻ nào cũng được yêu cầu phải có bộ quần áo mưa, ủng đi mưa. Sau giờ chơi là đến bữa trưa và tiếp đó là giờ ngủ trưa hoặc thời điểm chơi lặng tĩnh hay cộng đồng dục (tùy thuộc tham gia lứa tuổi của trẻ và chọn lựa của bố mẹ). Tham gia buổi chiều, trẻ được chơi tự do và nếu như thời tiết tốt, các em đề xuất phải ra ngoài trời chí ít một tiếng nữa. 

Cậu con trai tỏ ra thích thú với ngôi trường mới

Mặc xác nỗi lo âu của tôi, cậu con trai dường như thích ứng rất với tốc độ cao. Bé xíu thường đi về nhà mỗi ngày với những niềm vui trên môi và những câu chuyện khiến cho tôi thót tim: "Mẹ ơi, hôm nay con làm cho một chiếc rìu nhưng nó bị gãy khi con chặt cây. Thế là cô giáo dùng tay sửa lại nó giúp con" hoặc "mẹ ơi, trong chuyến đi chơi hôm nay, một bạn nữ bị lạc nhưng chúng con đã mua được bạn" (thứ 5 hàng tuần, cả lớp sẽ ra vùng ngoại thành để thăm quan. Mỗi lần như vậy tôi đều sợ hãi). Quả tình, con tôi tự tin hơn và bé chủ động kết bạn - nhân tố chưa từng xảy ra khi cháu học ở Mỹ.

Tuy đã từ từ khiến cho quen với cách thức dạy trẻ "kiểu Đức" như vậy, có một vài vấn đề tôi vẫn không yêu thích lắm. Sự thiếu giám sát luôn làm cho tôi thom thóp khi để con lại trường. Tôi cũng không hoàn toàn thoải mái với việc trường không dạy trẻ chút tri thức học thuật nào. Tôi nhận ra yếu tố này của chính mình khi cô giáo của con trai tôi gợi ý rằng có nhẽ anh chưa sẵn sàng vào lớp một. Đích thực, đó là một lời khuyên có lý khi cân nhắc đến yếu tố sự cản trở tiếng nói (con tôi chưa rành tiếng Đức), nhưng tôi lại kịch liệt phản đối. Con tôi đã không được học gì ở trường mầm non, tôi không muốn cháu lại lỡ một năm nữa so với quý khách cùng tuổi. Dẫu sao đi chăng nữa, tôi vẫn là một bà mẹ Mỹ.


Tham khảo thêm: Mua Hàng Nhật Xách Tay

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét