Đến với nghề bằng tình mến yêu trẻ khuyết tật
20 năm làm công việc dạy bảo, nuôi dưỡng những em sinh viên mà cô Quỳnh cho là “khác biệt” của bản thân mình ko phải là quá dài nhưng cũng chẳng phải là ngắn. Phổ quát kỉ niệm bi thương vui dạy trẻ khuyết tật mà mỗi lần nhớ lại cô vẫn chắc chắn “tôi vẫn chọn lựa đúng con đường đã đi và không cảm thấy hối nhớ tiếc”.
Tốt nghiệp trung cấp Sư phạm tiểu học tại Đông Hà (Quảng Trị) cô giáo trẻ Phạm Thị Quỳnh được phân về làm công tác giảng dạy tại trường tiểu học Nam Lý (TP. Đồng Hới). Công tác bình ổn khiến cho phổ thông người cứ nghĩ cô sẽ gắn bó với những em học sinh nơi đây vĩnh viễn. Thế mà quyết định chuyển sang trường khuyết tật để dạy của cô khiến cho đa dạng người bất thần, mái ấm kịch liệt phản đối.
Cô Quỳnh dạy một em khuyết tật phép tính toán
“Có một lần tới thăm người bạn thân dạy tại trung tâm nuôi dạy trẻ khuyết tật TP. Đồng Hới, vừa vào tới lớp tôi đã là trọng tâm của mọi ánh mắt tìm hiểu những đứa trẻ nơi đây. Ban đầu tôi cảm thấy hơi sợ, nhưng sau đó ngồi nghe người bạn kể chuyện về những bi tráng vui trong nghề khiến cho tôi thấy thấu nắm bắt và nhường nhịn như ngọn lửa yêu nghề của người bạn đó truyền sang cả tôi”, cô Quỳnh bồi hồi nhớ lại.
Những ánh mắt mày mò, những cử chỉ khác lạ của những đứa trẻ khuyết tật in sâu tham gia tâm não của cô. Rồi cũng vì một lý do dễ chơi mà cô lại hạ quyết tâm can nguyện về với những đứa trẻ khuyết tật đó là truyền lại nghề may mà mình đang có cho các em học sinh để có kế sinh nhai sau này.
Cả mái nhà cô phản đối và khuyên ngăn cô đến với trường khuyết tật. Chồng cô nghĩ là đây là công tác khó nhọc hơn gấp phổ thông lần so với học sinh phổ biến vì các em sinh viên khuyết tật thường rất chậm rãi sản xuất trí tuệ. Vậy mà cô vẫn kiên trì với quyết định của chính mình.
Năm 1994, cô giáo trẻ Quỳnh chính thức chuyển công việc sang trọng tâm nuôi dạy trẻ khuyết tật TP. Đồng Hới.
Kiên nhẫn, chăm chỉ và khóc vì trẻ khuyết tật
“Ngày mới về kiếm được lớp, tôi bỡ ngỡ chưa có kinh nghiệm gì về giảng dạy. Những khả năng giảng dạy con nhỏ khuyết tật khác rất nhiều so với con trẻ chung vì trẻ khuyết tật trí óc lờ đờ phát hành và mỗi giáo viên phải có cách thức riêng để giúp các em tiếp thu bài học. Có phổ biến lần tôi phải dạy độc nhất một phép tính môn Toán mà chiếm tới gần cả một tiết học cho các em”, cô Quỳnh tâm sự.
Theo cô Quỳnh, để dạy tốt những sinh viên khác lạ này, người thầy giáo phải có đức tính kiên nhẫn, chịu khó tậu tòi những cách dạy dễ hiểu để các em tiếp nhận.
Cô Quỳnh chia sẻ: “Đôi lúc dạy đi dạy lại cả chục lần mà học sinh vẫn không nắm bắt tôi cũng buồn, rồi cũng muốn cáu gắt, to tiếng với các em lắm nhưng bản thân mình phải dùng sự nữ tính bằng cả tình kính yêu để giúp sức các em”.
Nói về công tác dạy trẻ khuyết tật, cô Quỳnh nói đã chọn đúng đoạn đường đang đi và không cảm thấy hối tiếc
Ngoài thời gian dạy trên lớp, cô còn đảm đương cả công tác quản lý, chú tâm các em ở nội trú tại trường. Có một kỷ niệm mà đến giờ cô vẫn nhớ mãi. Sự việc xảy ra phương pháp đây không lâu khi một em học sinh nữ lớp 2 chậm rì rì tạo ra trí não bị người dùng nam trong phòng chòng ghẹo và em đã bỏ đi trong khoảng chiều. Cả đêm hôm đó cô Quỳnh cùng phổ biến sinh viên khác tỏa ra đi mua khắp các ngỏng ngách trong trường. Hơn 22h30 phút mà không thấy bóng dáng em đâu cô mở đầu thấy sợ hãi.
Rồi tới 23h khuya, cô thành lập cửa từng phòng trong nhà vệ sinh nhưng vẫn không có. Bất lực cô quỵ xuống đất khóc trước ánh mắt ăn năn của các em sinh viên nam. Thật bất ngờ, một cánh tay từ phía sau cầm lấy vai cô. Cô giật mình quay lại, thì ra em học sinh nấp sau một cánh cửa phòng vệ sinh cuối cùng.
“Em xin lỗi cô!”- cô tí hon cúi tỉ ti khóc. Hai cô trò ôm nhau, rồi cả nhóm sinh viên cũng chạy ùa vào. Trong khoảng đó, những đêm ở lại nội trú, cô nằm kế bên đọc truyện cổ tích để các em ngủ sớm hơn và không còn phá quấy nữa.
Theo cô Quỳnh, ngoài những tiết học trên lớp, cô còn ngồi tâm can với những em khiếm thính bằng những ký hiệu riêng.
Sự nhiệt tình của cô đã giúp các em vơi bớt đi sự tự ti và không còn cảm giác trơ trọi với những em mới đến học tập. Ngoài nghĩa vụ dạy dỗ, cô còn như một người mẹ để các em san sẻ bi thương vui mỗi ngày.
Nhắc đến cô quỳnh, em Phạm Thị Thanh Tâm, sinh viên khiếm thị phân trần: “Cô Quỳnh thương chúng em lắm, cô dạy dễ nắm bắt lại hay tâm tư với em vì em phải xa nhà đất lại nội trú tại trường, rỉ tai với cô em thấy đỡ nhớ ba má hơn!”.
Ông Nguyễn Xuân Triển. Giám đốc trọng điểm nuôi dạy trẻ khuyết tật TP. Đồng Hới cho nhân thức: “Cô Phạm Thị Quỳnh là một tấm gương tận tụy với tương lai trồng người với 20 năm gắn bó với học sinh khuyết tật tại trung tâm. Nghề giáo viên dạy trẻ khuyết tật vốn nặng nhọc nhưng với lòng nồng nhiệt, hăng hái bằng tấm lòng yêu nghề mến trẻ, chia sẻ với những em có tình cảnh thiệt thòi khiến cho nhiều thế hệ sinh viên nơi đây yêu dấu, xem như mẹ của bản thân”.
Đọc thêm:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét