Mang bầu bốn tuần thứ 3, những mỏi mệt của cơ thể không khiến tôi cảm thấy sợ bằng cảm giác giằng xé trong đầu lúc này. Tưởng có con, lấy chồng là niềm vui nhân đôi, nào ngờ nó lại là nỗi điếm nhục của đời tôi khi bất chợt đi tranh chồng người khác.
Tôi quen anh tới giờ cũng đã hơn 1 năm. Tôi đâu có nhân thức anh có hiền thê sắp cưới ở quê rồi. Làm cùng một công ty, chuyện hai đứa yêu nhau ai cũng nhân thức, đi đâu anh cũng đưa tôi đồng hành, nào có phải giấu giếm hay vụng về trộm gì. Thế mà không ngờ, ở quê anh khiến đính hôn với người khác từ bao lâu rồi tôi đâu có nhân thức.
Tưởng có con, lấy chồng là nụ cười nhân đôi, nào ngờ nó lại là nỗi điếm nhục của đời tôi khi thốt nhiên đi tranh chồng người khác. (ảnh minh họa)
Tôi và anh khiến cho cùng một chỗ, mọi người cứ gán ghép hai đứa với nhau nên từ từ cũng nảy sinh tình cảm. Chúng tôi hứa hò nhau hơn 1 năm trời. Tôi chưa kịp về thăm mái nhà anh bao giờ vì xa xôi quá, anh cũng ít khi về thăm quê kể trong khoảng khi yêu tôi nên tôi cũng không có thời cơ. Chỉ có một vài lần, cha mẹ anh ra ngoài đô thị thăm anh, tôi có đến để chào hỏi. Bác mẹ anh nghe mức độ cũng quý mến tôi phổ thông lắm. Vì thế tôi đã nghĩ tình ái của bản thân mình tương đối tiện lợi.
Thực ra chúng tôi còn nhiều dự định muốn khiến cho, tôi cũng định về quê chào hỏi mái ấm, họ hàng nhà anh nhưng đùng một cái tôi có bầu nên chuyện cưới xin trở thành gấp gáp hơn. Khi nhân thức tôi đã có mang, anh về quê 1 tháng để thu xếp mọi việc rồi đưa cha mẹ lên nhà tôi xin phép cưới. Mọi chuyện được giải quyết với tốc độ cao gọn, ngày cưới ấn định sau hôm ấy hơn 1 bốn tuần. Toàn bộ những gì tôi phải làm cho là lặng tâm dưỡng thai, giữ gìn sức khỏe còn lại cha mẹ nhì bên lo hết.
Tôi ko phải biết anh đã đính hôn với người phụ nữ khác ở quê (Ảnh minh họa)
Tôi cứ hồn nhiên, nghĩ bản thân êm ấm như thế cho đến khi gặp mặt chị ấy. Chị ấy tìm tôi, ở trước cổng tổ chức kinh doanh. Linh tính méc bảo tôi có chuyện không hay nên tôi giấu anh đi chạm chán chị ấy. Đấy cũng là hôm tôi nhân thức sự thực về đấng phu quân sắp cưới của bản thân mình.
Họ đã từng rất yêu nhau, thậm chí từng sống thử với nhau. Nhì bên gia đình cũng đã làm cho đính ước. Đương nhiên đính ước khá bí mật do vì khi đó mẹ chị ấy mất, đám cưới phải hoãn lại một vài năm. Chuyện đính hôn không khiến cho đa dạng, chỉ nhị nhà sang rỉ tai với nhau, làm cái lễ nho nhỏ mà thôi. Sau đó, chị lại về quê khiến, còn anh lên thị trấn. Nhà họ khá xa nhau nên giả dụ ai không lưu ý thậm chí còn không nhân thức là anh đã đính hôn.
Trong khoảng thời gian xa nhau đó, anh gặp và yêu tôi. Anh xác định thành lập công ty trên đô thị nên khi gặp mặt tôi càng thấy lấy tôi sẽ thuận lợi hơn phổ thông. Chị kia ở quê cũng cảm thấy anh đổi mới nhưng vì công việc, chẳng thể bỏ khiến cho mà khuya sớm lên đô thị tìm anh nên đành chấp nhận. Ngờ đâu phương pháp đây ít bữa, anh và gia đình anh sang công khai từ hôn với lý bởi vì tôi có bầu rồi.
Người thanh nữ đó đã mến thương, hy vọng và thậm chí có hôn ước với anh như vậy mặc cả anh và gia đình đang tâm bội bạc. (ảnh minh họa)
Đột nhiên tôi biến thành người cướp chồng kẻ khác dù tôi ko phải cố tình. Chị ấy nói không trách tôi vì nhân thức tôi cũng chỉ là nạn nhân của một kẻ vô tình như anh ấy mà thôi. Chị bảo giả dụ là tầm thường, chị ấy sẽ chống chọi giữ lại ái tình này trước kẻ thứ ba, nhưng vì tôi có bầu, vì gã đàn ông mà chị ấy yêu tàn nhẫn quá nên chị ấy dường lại. Nhân thức là mình không có lỗi, nhưng cái cảm giác này không dễ chịu chút nào. Anh đã che chắn để tôi vào tình cảnh khó khăn này. Dĩ nhiên, tôi có thể cứ thế lấy chồng vì chuyện của họ do họ tự giải quyết, tôi không liên quan, nhưng quả thực, cứ nhìn thấy anh tôi lại thấy hơi ghê. Tôi cảm giác anh man rợ và cạn tình. Người thiếu phụ đó đã nâng niu, chờ đợi và thậm chí có hôn ước với anh như vậy mà cả anh và gia đình đang tâm tệ bạc. Có lẽ anh tới bên tôi cũng chỉ vì điều kiện của tôi tốt hơn chị ấy chứ chắc gì đã phải nâng niu?
Có thể bạn quan tâm: Mua Hàng Nhật Xách Tay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét