Với sự giúp sức của người địa phương Tuyến đường 48 phố Hiệp Bình Chánh (Thủ Đức-Tp.HCM), chúng tôi đã tìm được nơi ở của 2 mẹ con chị Nguyễn Thị Kim Phụng (35 tuổi- Bình Phước). Trước kia, căn phòng rộng chừng 10m vuông ấy là một tổ ấm êm ấm luôn chứa chan ngôn ngữ cười. Bỗng nhiên…tai họa ập tới, thê thiếp chồng chị trở thành người mù lòa, kẻ tâm thần. Từ đó, cô con gái 9 tuổi Trúc Vy gánh trên vai mọi toan lo cuộc sống.
Mẹ mù lòa, phụ thân thần kinh
Năm 2007, gầy Vy cất tiếng khóc chào đời trong niềm hoan hỉ của cung phi chồng chị Phụng và họ hàng nội ngoại. Tháng ngày sau đó, anh chị tần tảo làm mướn để lo cho con cuộc sống no đủ. Dù công phu vất vả, nhưng mái nhà họ luôn đầy ắp tiếng cười con nít và tình yêu quý.
Bé Vy lên 1 tuổi, cuộc sống mái ấm em mở màn đổi mới với bao sóng gió ập tới. Trong lần về thăm quê, chị Phụng bị tai nạn liên lạc, chấn thương đầu. Chị nhớ lại: “Hồi tai nạn, tôi bị chấn thương đầu nhẹ. Người gây ra đã đền bù và cung cấp tiền viện phí, thuốc men. Nửa năm sau, tôi thấy mắt dần mờ đi, không nhìn rõ những vật xung quanh. Hoảng sợ, tôi tham gia viện rà soát và bác sĩ chẩn đoán tai nạn đợt vừa mới đây đã ảnh hưởng tới dây tâm thần thị giác, cần mổ gấp để giảm thiểu mù lòa”.
Không có tiền giải phẫu, chị Phụng đành lờ đi lời bác sĩ khuyên dặn. Dần dần, đôi mắt chị mờ yếu và bóng đen bắt đầu phong toả cuộc đời. Không nhìn rõ ánh sáng, chị Phụng nghỉ làm thuê ở nhà chăm nom con trẻ trong nhà. Mọi gian khổ nguồn vốn dồn lên vai người con trai độc nhất vô nhị trong mái ấm. Không kể công tác nặng hay khó nhọc, hễ có người mướn , anh sẽ kiếm được khiến kiếm tiền nuôi hiền thê mù lòa, con thơ ấu.
Chợt…tai họa ập đến, thê thiếp chồng chị Nguyễn Thị Kim Phụng biến thành người mù lòa, kẻ tâm thần
Trong khi, chưa thấu hiểu hết nỗi khốn cùng, thần căn số tiếp diễn giáng tai họa lên người nam nhi rất đỗi mến yêu cung phi con. Chị Phụng cho hay, 3 năm trước, phụ thân bé xíu Vy chạm chán tai nạn giao thông, chấn thương sọ não. Dù không nguy hiểm tới tính mệnh, nhưng tâm thần anh bị tác động hiểm nguy. Trái gió trở trời, anh lên cơn chửi rủa phi tần con và đập phá đồ đạc trong nhà.
Năm 2015, họ hàng bên nội đã quyết định chuyển anh về Bình Thuận điều trị, bỏ lại người bà xã mù và đứa con bé nhỏ. Kể từ phút chốc ấy, cô nhỏ nhắn 9 tuổi trở thành cột trụ, toan lo cuộc sống cho 2 mẹ con nơi xứ người.
Từ đứa trẻ được bao bọc trong vòng tay cha mẹ, Vy bỗng nhiên thành cô bé dại có tình cảnh đáng thương: Mẹ mù lòa, thân phụ tâm thần. Giá như, tai họa không bất ngờ ập đến, gương mặt thơ dại cùng thú vui ranh con ko phải chịu bao sóng gió gian khổ như vậy!
Biến thành đôi mắt thứ 2 cùng mẹ mưu sinh
Cha thần kinh, bé Vy biến thành đôi mắt thứ 2 của người mẹ mù lòa. Cũng kể từ đó, 2 mẹ con dắt díu nhau ra tuyến phố bán vé số mưu sinh. Hằng ngày, em cùng mẹ đi bán vé số nói quanh nói quẩn khắp các quận gần Thủ Đức. Thậm chí, có ngày bán ế, họ phải đi bộ 20km giữa trưa nắng mời người mua. Nhờ đó, hình ảnh người mẹ mù lòa vịn tay lên đôi vai tí hon của tí hon gái 9 tuổi đi khắp nẻo các con phố rao tờ vé số đã quá cỡ quen thuộc với người dân Hiệp Bình Chánh.
Kể từ đó, cô con gái 9 tuổi Trúc Vy gánh trên vai mọi lo toan cuộc sống
“Ngày nào cũng vậy, mẹ con tôi mở đầu đi bán vé số trong khoảng 6h sáng cho tới khi hết vé rồi về nghỉ trưa. Khoảng 5h chiều, 2 mẹ con lại tiếp tục đi bán cho tới 10h đêm. Rộng rãi bữa, đi qua khu vui chơi, con ước được chơi đùa cùng ba mẹ như người mua làm cho trái tim tôi đau thắt. Thương con nhưng người mẹ mù lòa như tôi cũng không biết phải làm cho sao để bé dại có cuộc sống như bao đứa trẻ khác”, chị Phụng tâm sự.
Chị Phụng cho nhân thức thêm, bé dại Vy chính là người đến đại lý lấy vé số, đưa vé và cầm tiền khách trả. Chị chỉ đứng phía sau nhắc nhở và chỉ dẫn con cách thức cư xử với đại chúng.
Mỗi ngày, mẹ con chị Phụng bán được một vài chục tờ vé với đồng lợi nhuận ít ỏi. Số tiền đó, họ không đủ trang trải cho cuộc sống nơi Sài thành đắt đỏ. Tuy vậy, mẹ con chị vẫn nỗ lực đấu tranh với hi vọng: Một ngày nào đó, chị được thay giác mạc miễn phí, có thể nhận ra ánh sáng mặt trời sau 8 năm mù lòa.
“Con sẽ cố gắng học tốt để ba mẹ sung sướng…”
Dù đảm đang “trọng trách” lớn, gầy Vy vẫn luôn để ý tới chuyện học tập. Sắp tới, em bước tham gia lớp 4. Nhắc tới thành công học tập, ốm nao nức khoe: “Ở lớp, con được cô xếp tham gia đội ngũ sinh viên khá và được phát phiếu đánh giá tốt danh hiệu tiên tiến. Lên lớp 4, con sẽ chịu khó học tập, đạt điểm cao để ba mẹ vui miệng”.
Khó nhọc mưu sinh trên mọi nẻo đường, nhỏ dại Vy vẫn luôn nỗ lực học tập thật tốt
Thấy con mê say học, chị Phụng muốn nhỏ nhắn tiếp diễn đi học để sau này có con chữ, cái nghề. Chị kể, gầy Vy thiệt thòi từ tí hon, đi học không có bạn nào chỉ dạy tại nhà. Thậm chí, em không được đến lớp học thêm như các bạn cùng tuổi. Nhiều phần, em tự học bài tham gia lúc thư thả sau khi bán vé số về.
Khi hỏi về ước mơ sau này, nhỏ nhắn Vy nhoẻn miệng cười tủm: “Con ước đôi mắt mẹ sáng quay về để có thể thấy rõ khuôn mặt và hình dáng con. Con mong ba mau khỏe để gia đình con sớm được đoàn tụ như trước đây”.
Nhìn cô bé nhỏ tuổi nằm cuộn chính mình trong vòng tay người mẹ mù lòa, chúng tôi đột nghĩ tới hình ảnh cậu ấm cô chiêu sống trong cảnh nhung lụa được phụ thân mẹ bao bọc, đút từng thìa cơm miếng sữa. Phải chăng,căn số đã không nhoẻn cười với em. Mong rằng, ước mong của người mẹ mù lòa sẽ thành hiện thực để đứa trẻ ấy bớt đi cùng cực.
Đọc thêm: Collagen Hanamai
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét