Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2016

Nhìn em nắn nót từng chiếc áo trẻ em, tôi không dám nói ra sự thực

Trong khoảng bé cho đến khi trưởng thành, tôi luôn là người hên. Xuất hiện trong một gia đình kinh tế khá giả, tôi học giỏi, đẹp trai.  Tốt nghiệp đại học, trong khi đồng đội chật vật xin việc thì tôi dễ ợt được nhận vào một tổ chức nhiều người biết đến về công nghệ tin tức. Tất nhiên, một phần nhờ mối quan hệ trong khoảng bác mẹ nhưng tôi cũng có năng lực thật sự.

Vì có khiếu ăn nói nên xung quanh tôi lúc nào cũng có hàng tá người đẹp xin chết. Tôi đã trải qua một số mối tình, sâu đậm cũng có, nhạt nhẽo cũng có nhưng chưa người nào đủ để khiến cho tôi cho rằng, bản thân sẽ cưới họ.

Cho đến sau này đi làm, em đã làm tôi say như điếu đổ. Thùy Ngân, tên nửa kia tôi vừa dễ thương lại rất dịu dàng, nết na. Hơn nữa, em rất được lòng bác mẹ tôi. Yêu nhau được mấy tháng tôi đã nghĩ rằng, nàng phải là vợ của tôi. Và càng về sau, tôi càng chắc chắn tình cảm của bản thân mình hơn.

Tai tôi ù đi, đầu óc quay cuồng. Sao ông trời lại lấy đi thứ có thể khiến thế cục tôi rơi tham gia tối tăm tương tự? (Ảnh minh họa)

Nhị năm sau, tôi tôi cầu hôn, nàng e thẹn gật đầu. Lúc đó tôi đã cho rằng, chính mình là người có cả “nhân loại” trong tay. Thế nhưng đúng như những gì mà người ta vẫn thường nói, “ông trời không cho ai số đông và cũng không lấy đi của bạn nào đầy đủ”…

Cách đây hơn 2 tuần, tôi lặng lẽ một bản thân mình đến bệnh viện nam học khám bệnh. Và quả đât tất cả sụp đổ dưới chân khi bác sĩ nói rằng, tôi không có tài năng khiến cho thân phụ. Tôi đã lắp bắp hỏi đi hỏi lại hàng chục lần bác sĩ về kết quả này, tôi không tin một người có vẻ ngoài tư thế, khỏe khoắn lại có thể bị vô sinh. Bác sĩ nói,  tinh trùng của tôi phần nhiều bị chết hết và yếu tố trị thì tài năng có con cũng rất thấp. Nếu muốn sinh con thì chỉ còn cách thức lấy tinh trùng ở nhà băng hoặc xin của người nam nhi khác.

Tai tôi ù đi, đầu óc quay cuồng. Sao ông trời lại lấy đi thứ có thể làm thế cục tôi rơi vào ám muội như vậy?

Yêu nhau được nửa năm, tôi và Thùy Ngân đã có quan hệ với nhau. Không hề vì cô ấy dễ dãi hay vì tôi quá say mê hố mà cơ bản là, chúng tôi yêu nhau và chắc chắn sẽ đến với nhau nên không để ý phổ quát tới chuyện ấy. Sau này, khi nhị bên gia đình chính thức tương hỗ, chúng tôi quan hệ nhiều hơn.

Vậy nhưng không nắm bắt sao chúng tôi không dùng bất kỳ biện pháp hạn chế thai nào mà bạn gái tôi chưa một lần dính bầu. Đôi lần tôi và em có thắc bận bịu nhưng vì cả hai đều bận bịu, lại nghĩ chính mình cò trẻ nên bỏ qua rất với tốc độ cao.

Ngay hôm đi thử áo cưới cũng vậy, tự dưng em đòi tôi đưa vào một cửa hàng chuyên đồ lọt lòng rồi ngắm nghía, nắn nót từng chiếc áo, chiếc quần trong đó mãi không thôi. (Ảnh minh họa)

Hai bốn tuần trước, bố mẹ tôi đi xem ngày và cả nhà quyết định tổ chức hôn lễ cho chúng tôi bốn tuần tới. Cha mẹ tôi hào hứng ra mặt vì ông bà mong có cháu bế trong khoảng lâu. Thấy ba má đến lui nhắc chuyện này, tôi bất giác khiếp sợ về chuyện con trẻ trong nhà.

Và vì nghĩ có yếu tố gì đó bất ổn, tôi đã định bảo em cùng đi khám sức khỏe sinh sản trước tiền hôn nhân. Nhưng tôi lại sợ cô ấy nghĩ rằng, tôi lấy cô ấy chỉ để sinh con nên quyết định đi khám một mình.

Tôi đã nghĩ mình sẽ dùng phương pháp loại trừ, nếu tôi đi khám mà có bệnh thì nghĩa là Ngân không sao và ngược lại. Vào thời điểm đó, tôi nghĩ trong trường hợp Ngân mắc bệnh, khó hoặc không thể có con, tôi cũng sẽ ở bên cô ấy chữa trị hoặc cùng lắm là xin con nuôi. Vì tôi yêu Ngân thật sự và muốn bên em cả đời. Trong tư tưởng của tôi, chưa bao giờ tôi mảy may nghĩ rằng mình mới chính là người mắc bệnh vô cơ.

Ngay cả lúc đã cầm tờ giấy khám trong tay, tôi vẫn không tin tham gia sự thật. Rời phòng khám, tôi lái xe vô định như người mất hồn. Tôi mua tới một nơi nghỉ ngơi ở Hải Phòng và tắt điện thoại. Tôi chỉ muốn ở một mình, muốn tìm cách xoát khỏi tình trạng vô vọng này.

Hai ngày sau, tôi quay về Hà Nội, và quyết định sẽ giấu kín chuyện này, vẫn tổ chức hôn lễ với Ngân, mặc kệ mọi chuyện đến đâu thì đến. Nhưng khi gặp Ngân, tôi lại không đủ sự tàn nhẫn để mặc kệ , coi như không biết chuyện gì. Đi chơi với nhau, đến đâu thấy có trẻ con, em cũng chỉ cho tôi và cười rất mãn nguyện. Em nói muốn sinh ít nhất 3 đứa con cho vui cửa, vui nhà. 

Ngay hôm đi thử áo cưới cũng vậy, tự dưng em đòi tôi đưa vào một cửa hàng chuyên đồ lọt lòng rồi ngắm nghía, nắn nót từng chiếc áo, chiếc quần trong đó mãi không thôi. Em còn nói, lần trước tâm tình cùng mẹ tôi, mẹ bảo hy vọng có cháu lắm rồi và em không muốn mẹ phải hy vọng lâu hơn nữa. Vậy thì làm sao tôi có thể tàn nhẫn mà giấu mãi bí mật này?

Tôi tự thấy mình hèn quá, không dám nói thẳng với người yêu mọi chuyện. Thực lòng tôi rất sợ sẽ mất Ngân, có khi nào vì quá mong muốn có con, Ngân sẽ bỏ rơi tôi để đến với một trong vô khối những kẻ vẫn theo đuổi em.

Tôi thấy đau buồn quá, tôi phải khiến cho gì hiện giờ?

Eva tám là nơi chị em tâm tư, chia sẻ những câu chuyện, những khó khăn khúc mắc về hôn nhân, mái ấm, cuộc sống,  kinh nghiệm buôn bán, khiến giàu.

Hãy gửi tâm can về liên hệ chiase@khampha.vietnam để thu được những góp ý cũng như những ‘cao kiến’ chân tình của chị em.

Bài viết của khách hàng sẽ được lựa chọn đăng trên thể loại nếu phù hợp quy chuẩn nội dung và sẽ được bảo mật thông tin cá nhân.

Eva tám - Chồng vô sinh mà vợ vẫn mang bầuChồng vô cơ mà thê thiếp vẫn mang bầuSuốt mấy năm trời, tôi lén lút đi khám vì sợ hoàng hậu nhân thức. Tôi biết chính mình không có kỹ năng sinh con, nhưng nếu nói cho hậu phi, tôi chỉ sợ...

Đọc thêm: Mua Hàng Nhật Online

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét