Tôi là sinh viên năm nhất, mới chân ướt chân ráo lên đến thủ đô nhập học. Gia đình tôi ở quê nghèo lắm, thế nên tôi chỉ mong bản thân có cơ hội đổi đời. Thế rồi học khá, nhưng lên học đại học thì nhà tôi không có tiền. Để có tiền học tôi đành phải sắm việc làm cho thêm tự nuôi phiên bản thân và đóng tiền học phí.
Tôi làm cho thêm khá rộng rãi công việc nhưng sau cùng trụ lại một nhà hàng vì thời điểm khiến cho việc cho tôi cũng khá linh động. Tôi có thể cố gắng khiến thêm tới tối muộn với mức lương cao hơn và nhiều lúc làm tốt còn được khách cho thêm tiền.
Chưa từng biết tới mùi con trai nên tôi vẫn là cô gái kém cỏi trong chuyện đó (Ảnh minh họa)
Thế rồi trong một thời điểm vô tình khiến cho đổ nước chấm lên chân một vị khách, chính đó cũng là cơ duyên cho tôi quen với người đã trở thành chồng tôi bây giờ.
Sau khi đổ nước chấm vào khách, tôi đã bị quản lý mắng té tát. Nhưng ông khách có vẻ cảm thấy không yếu tố gì nên đành bỏ dở. Vậy là từ đó tôi với vị khách kia có thủ thỉ hỗ tương.
Nói tầm thường thì nó là nguyên lý, tôi có lỗi nên phải xin số để mời người ta đi ăn một bữa. Giả dụ như không nói chắc tôi cũng chẳng thể đoán được người nam nhi đó đã bước qua cái tuổi 50. Vì thật sự trông anh khá trẻ.
Mới quen nhân thức tôi vẫn gọi anh là chú, một thời gian sau thì thay đổi cách xưng hô. Quần chúng nhìn tham gia cũng nhân thức thừa anh ấy đang tán tỉnh tôi. Anh nhẹ nhàng, ga lăng, đã ly hôn với cung phi được gần 5 năm rồi. Cho nên tôi nghĩ bản thân mình có lấy anh thì chỉ bảo đảm cho cuộc sống sau này của mình chứ ko phải là có gì không tốt cả.
Vậy là sau hơn nửa năm tìm hiểu thì tôi đồng ý về chung nhà với anh chồng già. Thật sự thì tôi cũng khá là thương cảm anh chồng. Vì thật sự trước tới giờ tôi chưa từng yêu người nào. Ko phải khiến cho gì cả và cũng chưa có một người nào thật sự thân mật tôi đến thế.
Thế rồi đám cưới tí hon nhưng cực kì ấm êm diễn ra. Vì chồng tôi cũng cưới cung phi lần 2 rồi nên anh không muốn bày tiệc quá to. Còn nhà tôi thì có năng lực tài chính thấp nên cũng chỉ làm cho nhỏ bé. Đám cưới ấy khá êm ả nhưng đủ làm tôi cảm thấy hạnh phúc.
Tôi và chồng lên phòng để tân hôn. Thật sự trước giờ chưa từng biết tới mùi nam nhi nên tôi vẫn là cô gái kém cỏi trong chuyện đó còn chồng tôi thì quá sành sỏi. Nhưng tôi nghĩ chồng tôi cũng đã 50 tuổi rồi, sao mà anh còn sung sức được. Vậy mà vừa vào phòng tân hôn, nhìn thấy tôi mặc chiếc váy ren mỏng mảnh anh đã vội vã tiến đến.
Hình như quên nghỉ việc hoàng hậu bản thân còn trinh nên anh khá thô bạo. Phải đến tận khi tôi kêu lên thì anh mới ngỡ ngàng nhớ tới và dịu dàng. Thế nhưng trong cái lúc đó thì thôi kết thúc, tiếng kêu két két, tôi hốt hoảng:
- Sao đấy anh?
- Thôi dứt rồi, giường mình chuẩn bị sập rồi, chạy xuống giường với tốc độ cao lên em. – chưa xong câu chiếc giường tiến công rầm một cái sập xuống.
- Sao lại sập được thế này?
- Anh, anh định để sau hôm tân hôn rồi mới thay cái giường mới. Anh gọi rồi mà người ta chưa chuyển tham gia được, thế là cố. – anh vừa gãi đầu gãi tai vừa nói.
Bà xã chồng tôi hết cả tân hôn ôm nhau ra ngoài ngủ. Sáng hôm sau gọi ngay người tới thay giường. Ai ngờ lại chính anh bạn của anh tới, chúng tôi tròn mắt nhìn nhau còn anh bạn tinh nghịch:
- Làm cho gì mà đến nỗi sập cả giường thế này.
Cả nhì chúng tôi chỉ nhân thức nhìn nhau cười trừ chứ cũng không biết phải giảng nghĩa ra khiến cho sao. Mà càng giải nghĩa lại càng bị trêu thôi nên tôi cứ kệ vậy. Thật sự đấy là tai nạn tuổi trẻ của tôi, tai nạn sập giường khiến cả nhị dở khóc dở cười.
Đêm tối sau thì chúng tôi đã có ngay một đêm tân hôn đúng nghĩa. Và tôi cũng vô tình phát hình thành ông chồng đầu tới nhì thứ tóc của chính mình vẫn còn sung sức lắm. Cứ nghĩ đến sự cố choáng váng với ông chồng 50 tuổi tham gia đêm tân hôn mà tôi lại không thể nhịn nổi cười.

Tham khảo thêm: Mua Hàng Nhật Xách Tay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét