Bấm nút Play để nghe toàn cục bài viết này
Ngày mai là 49 ngày của vợ tôi. Tới giờ tôi vẫn không tin được rằng cô ấy và đứa con chưa kịp chào đời đã rời xa tôi thật rồi. Trong khoảng ngày cô ấy mất, mỗi lần nhắm mắt nhắm mũi lại tôi vẫn nghe rõ tiếng cô ấy văng vẳng bên tai “Anh đừng có uống nữa nhé. Anh về với hiền thê con em”.
Tôi năm nay 37 tuổi, hiện đang công việc tại một xưởng đóng tàu ở Nam Định. Bà xã là một nhân viên hành chính. Dù cưới nhau qua mai dong, nhưng rồi sau khi về sống phổ biến một nhà, bà xã chồng tôi rất nâng niu nhau. Đôi khi tôi cảm thấy, chúng tôi hiện ra nhịn nhường như là để cho nhau. Bà xã tính nết ít nói nhưng rất mực nâng niu chồng con.
Ngày chúng tôi mới cưới, hoàng hậu chồng tôi chẳng có gì ngoài 5 chỉ quà nhị nhà nội ngoại góp lại cho vốn để làm cho ăn. Rồi sau 9 năm cưới nhau, nhờ biết tích góp, lại bén duyên trong kinh doanh đồ điện tử nên vợ chồng tôi đã tậu được nhà. Chúng tôi cũng sắm được xe hơi, dù không quá đắt tiền nhưng cũng đủ để hãnh diện với anh em, bạn bè ở quê.
Dù vậy, vợ tôi vẫn luôn dặn chồng: “Chính mình cũng có chút vốn tuy nhiên vẫn phải cố gắng tiết kiệm chi phí tích góp sau này con trẻ trong nhà học hành nữa chồng à. Em tính sắp đến, bản thân tậu thêm mối mở mang buôn bán chồng nhé”.
Tôi nghe thế chỉ tặc lưỡi cho qua: “Em nói thế chứ, bạn bè, đối tác nó bảo uống, bản thân không uống nó cười tham gia mặt cho”. (ảnh minh họa)
Và cô ấy đã đi thật rồi, tôi có ân hận cả đời cũng chẳng thể bù đắp được sai lạc (Ảnh minh họa).
Cũng từ ngày quyết khiến ăn lớn, tôi quen thêm một số “mối” ở các tỉnh giấc. Từ hôm đó, tôi thường đi sớm về khuya. Có hôm tôi nhậu tới 1-2h sáng mới về. Những khi đó bà xã thường than thở: “Chồng nhậu ít thôi. Dạo này em thấy chồng da dẻ xanh biếc. Chồng còn việc cơ quan nữa, đừng có bỏ bê kẻo bị sếp nhắc nhở”.
Tôi nghe thế chỉ tặc lưỡi cho qua: “Em nói thế chứ, anh em, công ty đối tác nó bảo uống, bản thân không uống nó cười tham gia mặt cho”. Hiền thê nói tôi chớ thây, có hôm tôi cáu kỉnh bảo cô ấy nói lắm, nói nhiều. Những khi đó, cô ấy đều im lặng hoặc nữ tính cắt nghĩa. Bà xã là thế đó, cô ấy lúc nào cũng nhịn tôi.
Cũng vì tâm tính của cô ấy, bố mẹ tôi rất quý bà xã. Họ coi trọng cô ấy còn hơn cả tôi. Phổ quát hôm, mẹ tôi còn gọi điện bảo tôi rằng “Con xem bà xã con nó nói đúng đấy. Con uống ít thôi. Tiền bao nhiêu cũng hết, chỉ có sức khỏe là chẳng thể mua được thôi. Con đừng có tiêu pha tuổi xuân tham gia rượu chè. Mẹ nói con mãi mẹ cũng chán rồi”.
Tôi cứ thế, chớ thây hiền thê, mặc kệ mẹ khuyên giải. Càng ngày, tôi càng thấy việc uống rượu, giao lưu anh em là cần thiết. Giả dụ không có họ, công tác kiếm tiền của tôi cũng không thể sản xuất. Cho tới một đêm, khi đó bà xã đang bầu tháng thứ 9 một chuyện động trời đã xảy ra, nó làm cho tôi cả đời sống trong ăn năn.
Hôm đó, phi tần bảo tôi “Anh ơi, trở về sớm nhé. Em đang bầu bí rồi, cu Bi lại đang sốt, anh nhớ đừng có về muộn nhé”. Hôm đó, tôi cũng đã tinh thần được việc về sớm. Nhưng rồi khi tham gia cuộc tôi mê mải tới mức không nhân thức hiền thê gọi đến 30 cuộc. Mãi hơn 1h đêm tôi cầm tới máy tính bảng mới thấy gọi nhỡ, tôi đọc tin nhắn mới hay bà xã bảo “Anh đừng uống nữa, em đau bụng quá. Em gọi cho 2 mẹ mà không người nào nghe máy”.
Mẹ tôi cứ đêm là tắt máy tính bảng, còn mẹ bà xã thì ngãng tai. Tôi gọi lại cho bà xã mà không được. Phải hơn 1 tiếng sau, khi tôi về đến nhà, tôi mới hay tin bà xã đang nằm trong bệnh viện. Bà láng giềng bảo tôi “Chú đi đâu giờ mới về. Thê thiếp chú bất tỉnh nhân sự ngất xỉu nằm trước cổng tôi gọi cho cô ấy tham gia viện, ba má cậu cũng tới rồi”.
Vợ tôi đã đi cô ấy đi khi chưa trông thấy mặt chồng. Cô ấy đã đau đớn vì chẳng giữ được con, cô ấy cũng sốc và không qua khỏi cơn buồn bã. (ảnh minh họa)
Tôi lạnh sống lưng, nhưng rồi khi tôi tham gia đến cổng bệnh viện, thấy mẹ hoàng hậu khóc ngất đi. Bà nhìn thấy tôi không nói gì, nước mắt cứ thế rơi. Chị thê thiếp khóc ầm lên “Nhi nó đi rồi em ơi. Nó đi thật rồi”. Đến đó, mẹ phi tần lả đi, quần chúng cấp tốc đưa bà tham gia cấp cứu.
Bà xã đã đi cô ấy đi khi chưa trông thấy mặt chồng. Cô ấy đã đau khổ vì chẳng giữ được con, cô ấy cũng sốc và không qua khỏi cơn khổ cực. Đến giờ tôi vẫn không tin tham gia sự thật ấy, tôi vật vã suốt một tháng trời. Nhưng càng cố quên tôi lại càng nhớ cô ấy, tôi thấy bản thân có lỗi với cả đứa con chưa kịp chào đời…
Tôi vật vã, tự hờn trách bản thân. Tôi tự biết nếu có thể làm lại, tôi sẽ chẳng bao giờ vô tâm như thế. Giờ tôi phải khiến sao đây, tôi phải làm cho gì để quên đi gian khổ này? Xin hãy giúp tôi!
Tham khảo thêm: Collagen hanamail nhật
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét