Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2016

Ký ức cảm động về những chuyến bay chở Bác Hồ | ngay quoc khanh

Tấm ảnh quý với Bác

Một trong những câu chuyện cảm động được Chánh văn phòng Cục Hàng không VN Nguyễn Phước Thắng kể lại cho chúng tôi là chuyện về chuyến bay “đưa một cán bộ cao cấp tham gia Vinh và Đồng Hới” mà chỉ tới khi tàu bay cất cánh, người chấp hành chuyến bay lúc đó là ông Đặng Đình Ninh – Trưởng ban Cơ vụ đầu tiên của Hàng không VN mới nhân thức đó chính là Bác bỏ Biển.

“Hôm đó (13/6/1957), bạn bè Đặng Tính, Cục trưởng đầu tiên của lĩnh vực Hàng không dân dụng Việt Nam quyết định chọn lựa tàu bay Li-2 số 203 là chiếc máy bay mới nhất để thực hiện chuyến bay. Cục trưởng Tính dặn đi dặn lại ông Đặng Đình Ninh phải rà soát kỹ thuật thật kỹ, thay xăng dầu mới, bay thử nhị vòng rồi tổ chức canh gác chu đáo để nhì hôm sau cất cánh. Ông Ninh có linh tính đây hẳn là chuyến bay quan trọng và khấp khởi chờ đợi đây có thể là chuyến bay đưa Bác Biển đi công tác”, ông Thắng kể lại.

"Trong lĩnh vực Hàng không, chỉ có các chiến sĩ lái máy bay thôi thì không đủ. Muốn lái tàu bay tốt, bình an phải có máy móc tốt. Nghĩa là các đội viên thợ máy phải làm cho việc nhiều năm kinh nghiệm. Lại cần có người chỉ đạo tài, vạch tuyến phố chỉ hướng chính xác, có người công bố thời tiết chính xác..."

Chủ toạ Hồ Chí Minh

Sáng 15, chuyến bay cất cánh trong khoảng Phi trường Gia Lâm. Ông Ninh lúc đó có chút ít thuyệt vọng vì trên phi cơ chỉ có Cục trưởng Đặng Tính đi cùng. Chỉ tới khi bay qua Phủ Lý, Cục trưởng Tính mới cho nhân thức: “Bác đã đi ô tô tham gia Vinh trong khoảng mấy hôm trước. Ta sẽ bay tham gia Vinh đón Chưng đi Đồng Hới”.

Sáng 16, tổ lái ra trường bay, rà soát kỹ rồi bay thử một vòng. Đến giờ, một chiếc Com-măng-ca mui è cổ từ từ tiến vào các con phố băng. Và Bác bỏ bước xuống trong bộ kaki màu vàng nhạt. Cùng đi với Bác có bạn hữu Vũ Kỳ, bác sĩ Bảo và một bằng hữu bảo vệ, một chiến sĩ cần vụ và nhì nhà quay phim.

Sau 45 phút, tổ bay đưa Chưng tới Đồng Hới và sáng hôm sau lại đưa Bác bỏ về Thủ đô. Trên đường về, được Bác chuẩn y, đồng minh Đặng Tính đã lệnh cho tổ lái lượn vòng quanh co thành phố. Được dịp may thảng hoặc có, hai bè bạn quay phim đã toài ra cửa, khắc ghi những thước phim đầu tiên của điện ảnh Việt Nam quay cảnh Hà Nội Hà Nội từ trên tàu bay. Cần phải nói rằng, thời đó, để giữ kín đáo, Bộ Quốc phòng cấm quay phim trong khoảng trên cao.

Chưng Đại dương chụp ảnh kỉ niệm với tổ bay Li-2, số hiệu 203 trong chuyến bay về thăm Quảng Bình (Ảnh tư liệu)

Kỷ niệm với Chưng chưa dừng ở đó. Nhì ngày sau, tổ bay bất ngờ được đón sang Phủ Chủ toạ. Tại đây, Bác dành 1 giờ đồng hồ đón chào tổ bay, như một phần thưởng vì đã kết thúc tốt nhiệm vụ. “Nói quanh nói quẩn chiếc bàn kê trong vườn, Chưng hỏi chuyện từng người, khích lệ quần chúng cố gắng học tập, công việc. Lúc chia tay, anh em ngùi ngùi chào Bác: “Bác bỏ nghỉ ạ!”. Nhìn tôi, Bác cười nhân hậu: “Bác phải đi làm cho việc chứ”, ông Đặng Đình Ninh sau đó kể lại.

Chưa hết, một tuần sau, ngày 22/6/1957, đồng chí Đặng Đình Ninh đã chiếm được món quà mà theo ông là quý nhất đời bản thân. Đó là tấm ảnh chụp tầm thường với Bác, được Người gửi tặng từng đồng đội trong tổ lái.

Đám mây tích điện và bài học về chữ tín

Trong những câu chuyện về Chưng Biển với ngành Hàng không được khắc ghi, kể lại, tập hồi ức của Thiếu tướng Nguyễn Văn Tiên, nguyên Cục trưởng Cục Hàng không VN và bài học sâu sắc sau chuyến đi đáng nhớ đưa Bác Hồ sang Indonesia theo lời mời của Tổng thống nước này lúc đó là ông Sukarno vẫn luôn được nhắc đi, nhắc lại phổ thông lần.

“Trong tập hồi tưởng của bản thân mình, Cục trưởng Tiên đã ghi lại rất chi tiết câu chuyện về Bác, về chữ tín thiêng liêng của Chưng”, ông Thắng nói và lờ lững rãi kể: Ngày 26/2/1959, Cục trưởng Nguyễn Văn Tiên được lệnh chuẩn bị chuyến bay đưa Bác bỏ Biển đi Indonesia, theo kế hoạch, máy bay sẽ cất cánh lúc 8h. Đương nhiên trước đó, tổ khí tượng báo có rộng rãi đám mây tích điện hiện ra trên đường bay. Lo mất an ninh cho chuyến bay, Cục trưởng Tiên thông báo Bác rằng chuyến bay chẳng thể cất cánh tham gia giờ dự kiến. Sau một thoáng đăm chiêu, Bác hạ giọng nói với Cục trưởng Tiên: “Chú có biết đây là chuyến bay rất quan trọng không? Quần chúng. # nước bạn và Tổng thống Sukarno đang chờ đón. Ví như bay chậm rãi hoặc không bay được, bạn sẽ nghĩ về chúng ta như thế nào? Trong ngoại giao, tới chậm là rất mất lịch sự”.

Thấy sự sốt ruột trên vẻ mặt của Cục trưởng Tiên, Chưng cổ vũ: “Bác biết nhiệm vụ của chú là đảm bảo an toàn tuyệt đối cho chuyến bay. Chưng buộc phải thế này: Đúng giờ ta cứ cất cánh. Ví như dọc tuyến đường gặp mặt mây tích điện, ta cố gắng lách qua. Giả dụ không thể hạn chế được, Bác đồng ý quay quay về”.

Dừng một tí, Bác nói tiếp: “Cũng có thể khi chúng ta bay đến thì mây tích điện đã tan rồi. Chú nhân thức đấy, ngành Khí tượng cũng chỉ dự báo thôi. Dự báo khí tượng phần nhiều là đúng, nhưng cũng có khi sai, vì chỉ là dự đoán mà”. Nói tới đó, Bác cười to và quần chúng cũng cười theo. Tiếng cười giải tỏa hết mọi lo ngại.

Thế rồi máy bay cất cánh và hạ cánh an toàn xuống Trường bay Jakarta đúng giờ. Tổ lái lên tiếng, trên phố đi, đám mây tích điện đã đi lại cách thức tuyến phố bay khá xa.

“Sau chuyến bay, tôi cứ nghĩ mãi về Người. Đối với Chưng, chữ tín là thiêng liêng. Vì giữ lời hẹn, Chưng quyết chí vượt lên đầy đủ”, hồi ức của vị Thiếu tướng, Cục trưởng đánh dấu. 


Đọc thêm: Collagen Hanamai

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét