Tôi cảm thấy có lỗi với em nhưng sự kích của và tình yêu sở hữu không cho tôi nói ra sự thực. Tôi lừa em, tôi nói với em rằng tôi hoàn toàn bình thường, vẽ ra cho em một mái ấm vui vẻ, một mái ấm an toàn, một gia đình có vợ, có chồng, có con cái đoàn tụ.
Ngày 04 tuần yêu em, vì sợ em thay lòng, tôi đã mến thương, nâng niu em như thương cảm hòn ngọc quý. Em lấy làm cho tự hào vì rất nhiều những điều này và luôn khoe khoang với bạn bè chính mình có một anh người ấy xuất sắc. Chỉ cần là điều em muốn, tôi có thể khiến phần nhiều vì em. Tôi ưng ý, bất chấp làm cho những việc khó khăn để em được vui mừng. Với ba má em, người nhà, bằng hữu của em, tôi đối xử tận tâm nồng nhiệt, giống như chuộc lại sự gián trá của mình. Và hi vọng, sau này, dù em có phát hiện sự thật, cũng sẽ thứ lỗi cho tôi vì hồ hết những gì tôi làm vì em…
Chúng tôi cưới nhau, cuối cùng tôi cũng thực hiện được nguyện ước. Em vui vẻ toàn vẹn vì có được người chồng tốt như tôi. Hơn 2 năm sống với nhau, tôi chưa bao giờ khiến cho em ảm đạm hay rơi nước mắt. Nhưng có một chuyện, em không thể có con và luôn thắc bận bịu với tôi là vì sao. Hậu phi chồng đi khám nhưng tôi nỗ lực che đậy em kết quả của bản thân, để em tin, không có điều gì giữa chúng tôi cả, chỉ là hơi chậm trễ mà thôi.
Nhưng, hôm ấy tôi trở về nhà và thấy cung phi nôn ọe trong nhà tắm, tôi tham gia hỏi khiến cho sao thì vợ bảo không biết. (Ảnh minh họa)
Em cứ tự trách bạn dạng thân và tìm mọi cách thức chữa chạy cho mình. Tôi vẫn chẳng thể nói ra sự thực khi hằng đêm thấy em khóc thầm, tự dày vò bản thân vì không sinh được con cho tôi. Có hôm, em nằm thì thầm bên tôi, ấp ủ tôi vào lòng và xin lỗi: “Em xin lỗi anh vì chưa thể sinh được con cho anh, cho anh có được thời cơ làm cho bố. Là tại em không tốt, anh hãy thông cảm và cho em thời điểm”. Những câu nói của em làm cho tôi run rẩy, xót xa. Em dám chịu trách nhiệm với tôi nhưng tôi lại hèn mạt, không nói ra sự thật rằng chồng em bị vô cơ. Tôi cũng tậu bác sĩ này bác sĩ nọ để chữa chạy nhưng đều không có kết quả….
Nhưng, hôm ấy tôi đi về nhà và thấy hiền thê nôn ọe trong nhà tắm, tôi vào hỏi khiến sao thì vợ bảo không biết. 04 tuần ấy hậu phi bị chậm, tôi lại nghĩ, hay là em có bầu, nhưng có bầu với ai, hay là bà xã bồ bịch? Chồng em vô cơ mà em lại có bầu thì cam kết em bắt nhân tình… Em cứ nôn suốt một tuần ấy, bảo em đi khám thì em bảo cứ lỏng lẻo, thử que coi như thế nào đã… Nhưng thử que thì không lên, em lại bảo, chắc là chưa lên được, đợi thêm vài hôm rồi đi khám tiện cho chắc…
Trong lòng tôi chắc mẩm là em có bầu, và em định bắt tôi đổ vỏ cho kẻ nào đó mà em đang lén lút quan hệ. Tôi kể chuyện với bạn thân, cậu ấy khuyên tôi về tra khảo vợ. Dù mình vô sinh thì cũng không thể chấp nhận cô bà xã bồ bịch, vì cô ta đang nghĩ mình không thể sinh con chứ không hề do chồng. Người thiếu phụ không nhân thức hối hận lại đi tậu người đại trượng phu khác, thì chẳng thể nào miễn thứ…
Bực bõ, tôi dấn thân nhà, lăng mạ cô ấy và ném vào mặt vợ một tờ giấy xét nghiệm của tôi. Đó là tờ giấy chứng minh tôi là kẻ vô sinh, còn cô ấy đang mang bầu với gã nào đó. Trong phút nông nổi, tôi đã chấp nhận trong khoảng bỏ kín đáo của bản thân để vạch mặt vợ, tố giác hiền thê bồ bịch. Tôi ích kỉ, đê mạt, không nghĩ được nhân tố gì tốt hơn, chỉ nghĩ cách đổ nghĩa vụ cho người khác. Đúng là một kẻ ích kỉ, không dễ dàng lòng hài lòng…
Em khóc như mưa, rằng, em đã xét nghiệm và nhận thấy bản thân bị ung thư bao tử thời kỳ đầu. Và bổn phận là do tôi… (Ảnh minh họa)
Bà xã cầm tờ giấy kết quả và khóc như mưa. Cô ấy gào khóc trong buồn bã và nói rằng, ‘anh là kẻ bỉ ổi, vô liêm sỉ, anh đã giấu tôi bao lâu rồi, vì sao anh lại khiến cho tôi ra nông nỗi này? Anh để tôi dự dày vò bạn dạng thân, từng đêm nghĩ suy đến mức ung thư dạ dày sao?’.
Nghe em nói tới đây, tôi chững lại. Tôi hỏi ‘em vừa nói cái gì, cái gì là ung thư bao tử? Tại sao lại có chuyện ung thư dạ dày ở đây? Em nói lại xem nào?’.
Em khóc như mưa, rằng, em đã xét nghiệm và nhận thấy mình bị ung thư dạ dày quá trình đầu. Và bổn phận là do tôi… Chính tôi đã hành hạ em, khiến cho em nghĩ bản thân bị vô sinh, nên bao đêm em không ngủ được, suy nghĩ quá phổ biến dẫn đến đau dạ dày. Mấy năm đau rộng rãi rồi dẫn đến bệnh tình nặng và giờ là ung thư. Còn việc em lừ đừ tới ngày là vì, em uống quá nhiều thuốc kháng sinh nên mới xảy ra tình trạng ấy.
Tôi gào khóc trong đau đớn, quỳ gối, ấp ủ phi tần tham gia lòng khi nhìn tờ giấy xét nghiệm của em. Tôi đã vô tình như vậy sao, bỉ ổi như vậy sao? Em chấp nhận đau khổ, nhận trách nhiệm về chính mình, tới bị bệnh cũng giấu chồng, không nói cho tôi biết vì sợ tôi lo lắng, thế mà tôi chỉ nghĩ bí quyết đổ tội cho em. Còn vu cho em tội cặp bồ nữa, thì đúng là kẻ như tôi không ai có thể lượng thứ được. Tôi có chết đi cũng không chuộc được phạm tội với em…
“Hậu phi ơi, anh sai rồi, anh xin lỗi bà xã! Vợ thứ lỗi cho anh nhé, anh phải khiến cho sao đây phi tần ơi, hãy ở lại bên anh, anh cầu xin em, anh yêu em rất nhiều, dung tha cho anh, vợ ơi!”. Tôi cứ thế ôm em và gào khóc trong đau khổ. Yêu chồng thực tình, mấy năm qua em chấp thuận hi sinh vì tôi nhưng tôi đã khiến được gì cho em? Tôi bỉ ổi như thế mà em vẫn tin, vẫn yêu, đúng là không có gì có thể dung tha được cho người con trai như tôi. Tôi phải làm gì để được em dung thứ? Và sự dung tha lúc này có thật sự cần thiết không trong khi em, người tôi yêu đang chịu căn bệnh quái cường bạo này.
Cầu trời hộ trì, cầu cho em vượt qua được cơn thử thách và được ở bên em, chăm sóc cho em, cả đời này, được không em?
|
Eva tám là nơi chị em tâm sự, chia sớt những câu chuyện, những trắc trở khúc bận bịu về hôn nhân, mái nhà, cuộc sống, kinh nghiệm buôn bán, làm giàu. Hãy gửi tâm tình về địa chỉ chiase@khampha.Việt Nam để nhận được những góp ý cũng như những ‘cao kiến’ chân thành của chị em. Bài viết của quý khách sẽ được chọn lựa đăng trên phân mục nếu như thích hợp quy chuẩn nội dung và sẽ được bảo mật tin tức tư nhân. |
Đọc thêm: Collagen Hanamai
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét