Một câu chuyện có thật mà ngỡ như trong giấc mơ. Đời này, có người đàn ông nào lại tự nguyện dâng cung phi bản thân cho kẻ khác, mà không dâng một bí quyết vụng về trộm nhưng mà phải cầu xin người ta cưới thê thiếp mình. Có đó, là tôi, gã con trai hèn nhát nhất trên đời này vì chẳng thể nào chăm nom được hậu phi…
Tôi, một kẻ đã từng yêu đắm đuối mê, si một người con gái, thậm chí đã từng nghĩ sẽ tấn công đổi cả bạn dạng thân chính mình vì em. Nhưng, sau cuối, sau khi kết duyên, cuộc sống hôn nhân gian khổ, cũng vì lòng tham tiền bạc của kẻ như tôi mà tự tôi đẩy chính mình tham gia đường cụt. Tôi đi khiến, lao vào con đường cờ bạc, rượu chè và nợ nần chồng chất. Bà xã khóc lên khóc xuống và phải ứng lương gánh nợ cho chồng. Nam nhi không nuôi được hoàng hậu lại còn bắt thê thiếp phải khổ vì bản thân, thật hèn. Nhưng cái hèn nó ngấm tham gia máu rồi, lâu thành quen, không còn ái ngại và thể diện như ngày đầu.
Tôi cứ thế xả thân cuộc chơi rồi nợ nần mỗi ngày càng rộng rãi lên. Chủ nợ tới đòi, thuê cả đầu gấu đến dọa dẫm khiến tôi hãi run người. Vợ tôi cũng khoanh tay với chuyện này, vì không còn tiền đâu mà lo cho chồng nữa. Lấy một người chồng như thế, thiếu nữ có bạn nào vui?
Sau khi chạm chán người đại trượng phu ấy, bà xã đã nắm bắt ra mọi chuyện, tại sao anh ta lại nắm bắt cô ấy tới vậy. Vợ khóc nức nở nói tôi là kẻ không ra gì, là gã chồng vô liêm sỉ. (Ảnh minh họa)
Một tháng, hai tháng, rồi ba tháng, con số nợ đã lên đến điểm điểm, tôi không còn tài năng trả phải trốn chạy khắp nơi. Người cho vay đã tậu gặp mặt tôi và ra vấn đề kiện, nhưng tôi cũng không thể nào thi hành được yếu tố kiện ấy. Hôm đó, bà xã đã đi cùng tôi. Không phải bà xã rất xinh tươi sao nên người nam nhi ấy đã bị bà xã hút hồn. Anh ta nhìn vợ tôi đắm đuối và đã trao đổi yếu tố kiện với tôi. Anh ta đã gắng gỏi ve vãn vợ tôi trong khoảng hôm đó, và chính tôi là người móc nối cho nhị người số điện thoại và gặp mặt nhau.
Vợ tôi không biết gã này là người nào vì chưa gặp mặt sau buổi trước tiên ấy. Anh ta cứ tán tỉnh bà xã như thế, bằng những lời lẽ ngọt ngào và âu yếm. Chính tôi là điệp báo viên để anh ta nhân thức, vợ tôi thích gì, cần gì và chuyển những món tiến thưởng bất ngờ đến tổ chức cho phi tần. Thiên nhiên có một người đeo đuổi bản thân mình, nắm bắt mình tương tự khi mà gã chồng thì nợ nần, buông xuôi, xa lánh, bà xã đâm vẹo vọ lòng. Tôi đau cắt từng khúc ruột nhưng câm nín, vì đó là kẻ đã khống nhạo báng tôi, tôi đang bị dựa vào vào anh ta.
Sau khi gặp người đại trượng phu ấy, bà xã đã nắm bắt ra mọi chuyện, tại sao anh ta lại hiểu cô ấy đến vậy. Bà xã khóc nức nở nói tôi là kẻ không ra gì, là gã chồng vô liêm sỉ. Lúc này, tôi đã phải quỳ xuống cầu xin cô ấy, mong cô ấy bỏ tôi đi lấy người đại trượng phu kia để anh ta trừ nợ cho tôi. Và như thế, tôi mới có hi vọng sống sót… Nếu không trả xong xuôi số nợ này, tôi không nhân thức thế cuộc mình sẽ trở về đâu nữa…
Tôi đã gọi vợ trở lại nhưng cô ấy nói quá muộn rồi, không còn thời cơ ra đi một khi đã gật đầu đồng ý với anh ta. (Ảnh minh họa)
Bà xã ôm ấp mặt khóc như mưa. Có nhẽ, cuộc thế người thiếu phụ ấy quá thảm kịch, quá muốn bỏ cuộc, quá mệt mỏi vì lấy phải gã chồng tồi tệ như tôi. Cô ấy xả thân trong nhà, lục lọi đồ đoàn, và chửi mắng tôi như một người điện. Cô ấy gào lên cả thôn trang ra xem có chuyện gì giữa phi tần chồng tôi. Cô ấy không nói gì, lẳng yên xách vali đồ ra ngoài và lên taxi đi mất…
Tưởng vậy là xong xuôi câu chuyện tình của chúng tôi. Nhưng không ngờ, ngày hôm sau, người đại trượng phu kia gọi tôi tới và nói, khoản nợ của tôi đã được xóa vì vợ tôi đã đồng ý lấy anh ta. Tôi òa khóc, hối hận vì quyết định của bản thân. Lúc này, tôi cảm thấy, mình sống cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Người phụ nữ ấy đã hi sinh cho tôi cả đời này, hi sinh cả thân bản thân, thậm chí, đã từng trống mái vì tôi, gán nợ cho tôi và giờ phải gán cả phiên bản thân cho người con trai mà cô ấy chẳng phải yêu. Còn sự hi sinh nào to lớn hơn thế, vậy mà tôi còn ngồi đây, sống rành rành một bí quyết đáng khinh bỉ…
Tôi đã gọi hậu phi trở lại nhưng cô ấy nói quá muộn rồi, không còn cơ hội ra đi một khi đã gật đầu đồng ý với anh ta. Tôi mất thê thiếp thật rồi, mất thật rồi người thiếu phụ tôi yêu thương suốt đời này. Vậy, tôi còn ở trên đời này khiến gì, để nhìn người chính mình yêu tay trong tay với kẻ khác hay là để gặm nhấm sự ăn năn cho chết dần chết mòn?
|
Eva tám là nơi chị em tâm tư, chia sớt những câu chuyện, những trắc trở khúc mắc về hôn nhân, mái nhà, cuộc sống, kinh nghiệm buôn bán, làm giàu. Hãy gửi tâm tình về địa chỉ chiase@khampha.Việt Nam để nhận được những góp ý cũng như những ‘cao kiến’ chân thành của chị em. Bài viết của khách hàng sẽ được lựa chọn đăng trên thể loại giả dụ thích hợp quy chuẩn nội dung và sẽ được bảo mật tin tức tư nhân. |
Có thể bạn quan tâm: Collagen hanamail nhật
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét