Mẹ tôi và cô Luyến bạn thân của mẹ trong khoảng thời còn để chỏm ở làng đã biến thành dâu gia cách thức đây 4 năm. Tôi về khiến rể của cô Luyến và Hồng con cô Luyến về làm cho dâu mẹ tôi trong sự xây dựng, chào đón của cha mẹ đôi bên và họ hàng cũng như đồng đội quen nhân thức.
Thực ra mái ấm tôi đã chuyển ra phố trong khoảng khi tôi còn nhỏ nhắn và Hồng chưa ra đời, nhưng tình thân giữa mẹ tôi và cô Luyến mẹ của Hồng thì chưa bao giờ bị phai lạt theo năm bốn tuần. Nên khi nghe tin gia đình cô Luyến bán nhà ra phường, mẹ tôi vui lắm. Dù nhà cô Luyến cách nhà tôi hơn 10 cây số nhưng cứ dễ dãi, rỗi rãi là mẹ tôi lại bắt xe buýt hoặc đi xe ủ ấp, có hôm còn nửa đùa nửa thật bắt tôi quần áo chỉnh tề đèo mẹ sang nhà cô Luyến để "tiện thể thể xem mặt cái Hồng, được thì tao hỏi luôn cho mày, chứ cứ lang bang mãi thì đến bao giờ taovới bố mày mới có cháu bế!"
Thôi thì chiều mẹ tôi theo chứ nghĩ chính mình mới qua 28 tuổi, lại đang cố gắng quyết tâm cái ghế trưởng phòng kinh doanh của công ty nên cũng chưa muốn vướng bận vợ con. Vậy nhưng trời xe duyên, chỉ sau một vài lần xúc tiếp với Hồng tôi đã "ăn" phải bùa yêu mà chẳng thể kìm lòng trước sự dịu dàng, đoan trang, ngoan hiền lành cùng với khuôn mặt ưa nhìn, vóc dáng dong dỏng gọn, bé xíu của em.
Sự nghi ngờ ngày một lớn dần trong tôi, nó len lỏi, gặm nhấm trái tim tôi khiến tôi không lặng được. (Ảnh minh họa)
Nhị mẹ ân cần ủng hộ, sau một năm hỗ tương tôi đã có em, niềm vui vẻ như nhân lên gấp bội khi Hồng sinh cho cho mái ấm tôi một cậu con trai béo múp, kháu khỉnh. Bà nội, bà ngoại tranh nhau chú tâm cháu, Hồng chỉ nghỉ hết cách thức sinh đẻ rồi yên ổn tâm để con trai ở nhà khi thì mẹ đẻ, khi thì mẹ chồng bế bồng, nựng nịu cháu. Tôi thì ngoài giờ làm cho đã chấm dứt khoát chối từ những cuộc vui, nhậu nhẹt với bằng hữu, đồng nghiệp để trở về nhìn ngắm, âu yếm con mà không thấy đủ.
Thế nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, đại trượng phu tôi càng lớn càng chẳng có nét nào giống tôi cả, soi xét kĩ càng tôi chỉ thấy nó có đa dạng nét giống Hồng mà thôi. Khi thôi nôi cho đàn ông, tôi cũng nghe lác đác có khách hàng nào đó kiếm được xét rằng "thằng bé dại giống mẹ quá..." mà chẳng phải nhắc tới tôi làm cho tôi càng bức xúc.
Sự nghi ngờ ngày một lớn dần trong tôi, nó len lách, gặm nhấm trái tim tôi khiến tôi không lặng được. Thế rồi tôi kiếm cớ gây lộn với Hồng khi một lần em về muộn lại đồng hành với một người con trai đẹp trai mà em trình bày rằng đó là sếp của em, anh ấy cho em đi nhờ xe ô tô về nhà vì xe máy của em bị hỏng đột nhiên ngột...
Tôi không tin em, cũng chẳng nghe mẹ phân tách khuyên can, tôi khăng khăng ép em phải đưa đại trượng phu đi thử ADN trước sự đau khổ, bẽ bàng của cung phi. Thấy hạnh phúc hôn nhân đã ở bên bờ vực thẳm nên cuối cùng Hồng đồng ý đưa con đi thử ADN với tôi, nhưng em ra điều kiện kết quả thế nào thì em cũng li dị vì em không đủ vị tha để sống cùng tôi một khi tôi đã phật lòng tin ở em.
Không giữ được bình tĩnh, chẳng cần lần khần tôi hài lòng luôn vì nghĩ thằng bé bỏng cam kết chẳng hề con của mình. Và hiện thời với tờ xác thực con trai mang dòng máu của chính mình nhưng tôi đã không còn Hồng và đại trượng phu bên cạnh nữa. Toà đã xử cho em được nuôi con trước sự thất vọng, khổ sở tới cực độ của cả mái ấm tôi...
|
Eva tám là nơi chị em tâm tư, san sẻ những câu chuyện, những khó khăn khúc mắc về hôn nhân, mái nhà, cuộc sống, trải nghiệm kinh doanh, khiến cho giàu. Hãy gửi tâm sự về liên hệ chiase@khampha.Việt Nam để nhận được những góp ý cũng như những ‘cao kiến’ chân tình của chị em. Bài viết của quý khách sẽ được lựa chọn đăng trên chuyên mục nếu như thích hợp quy chuẩn nội dung và sẽ được bảo mật tin tức tư nhân. |
Xem tại: Mua Hàng Nhật Xách Tay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét