Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2016

Trung thu, mẹ chồng quở trách bắt nghỉ làm cho về quê ăn uống, thu vén

Đời người thiếu nữ khi lấy chồng, đúng là bất hạnh. Đâu phải cuộc thế được sống theo ý chính mình. Người ta thường đứng ở ngoài và khuyên bản thân mình phải khỏe khoắn lên, phải tranh đấu đòi quyền thiếu nữ, phải cho đàn ông thấy, ta có quyền được sống như họ. Đúng đó, mà lại nghĩ thế mà không được vậy. Vì nếu có tuân theo ý bản thân, sống đúng như người đàn ông đang sống thì đàn bà lập tức bị ‘loại bỏ’. Vì vấn đề là, con trai không bằng lòng người thiếu phụ của bản thân mình được tự do, được bay dancing khi đã có mái nhà. Và càng không chấp thuận chuyện bản thân mình vượt quá khuôn khổ của người khiến mẹ, khiến cho hiền thê, làm con dâu…

Lấy chồng, khổ hơn cả là sống với nhà chồng không dễ dãi. Khổ hơn nữa nếu như như gặp mặt phải người mẹ chồng khó chịu. Mẹ chồng tôi là một Chẳng hạn điển hình. Kể ra, trần thế sẽ cười vào mặt bản thân mình, nói bản thân là vạch áo cho người xem lưng, nhưng không. Tôi nào có làm vấn đề đó, chỉ là, những ấm ức trong lòng không nói, sẽ khổ tâm vô cùng.

Đời người phụ nữ, tưởng lấy chồng ở xa, tự lập là sướng, ai ngờ, vẫn bị mẹ chồng quản ở sau. Tôi đã không nói ra câu nào để phiền lòng chồng nhưng Trung thu thì một mực chẳng thể về. (Ảnh minh họa)

Tôi phải đấu tranh khi đứng giữa chồng và mẹ chồng. Sống ở thành phố đã lâu, cha mẹ chồng thì ở quê, tôi và chồng có nhà riêng, tự lập cuộc sống của bản thân mình. Ấy vậy mà, mẹ chồng lúc nào cũng bắt chúng tôi về. Nhà phương pháp hơi xa, gần 100km, thế mà mẹ cứ bắt chúng tôi về liên tiếp. Cuối tuần cũng bắt về vì bảo nhớ cháu. Giỗ chạp, dù là giỗ cụ từ xa xưa, dù là rằm, mùng 1, mẹ chồng đều bắt về hết. Mẹ không cần nhân thức công việc nghỉ rất khó, cũng không cần niềm nở chuyện chúng tôi sắp xếp thế nào, chỉ cần mẹ muốn về là phải về.

Chồng tôi lại nghe lời mẹ, nên thường hay xin nghỉ để tranh thủ về trong ngày. Tôi thì khó khăn hơn phổ quát nhưng nói ra, mẹ có nắm bắt cho tôi đâu. Mẹ luôn nói tôi kiếm cớ để lẩn tránh bổn phận làm dâu. Thôi việc nào phải việc đơn giản như đi tậu một mớ rau. Mà cuối tuần thì còn không nói, đằng này, mẹ cứ bắt về thì dù là ngày nào cũng phải về. Tôi đau buồn vì mối quan hệ của tôi và mẹ ngày càng trở thành trầm trọng. Tôi biện hộ lại thì mẹ chửi rủa, quở quang. Mẹ đi nói với cả thôn trang họ hàng là tôi không có nghĩa vụ với gia đình chồng, lơ là, sợ đun nấu thu dọn.

Đời người phụ nữ, tưởng lấy chồng ở xa, tự lập là sướng, ngờ đâu, vẫn bị mẹ chồng quản ở sau. Tôi đã không nói ra câu nào để phiền lòng chồng nhưng Trung thu thì nhất quyết chẳng thể về. Còn ở trên này đưa con trẻ trong nhà đi chơi. Nhưng mẹ không đồng ý. Mẹ còn tỉ ti với chồng tôi là số khổ vì có một cô con dâu không biết nghe lời.

Nhà xa hơn 100km, nói thật, nhị tháng về một lần đã mệt rồi chứ không nói là thời điểm gì cũng phải về. Có những việc quan trọng thì về, việc không cần thiết thì xin bố mẹ nắm bắt cho. Ấy vậy mà…

Nay Trung thu, tôi đang ở nhà chồng ăn uống, thu vén, nghỉ cả một ngày rồi sáng mai lại phải dậy trong khoảng sớm để đi rồi đi khiến. (Ảnh minh họa)

Bao bọc năm khiến cho dâu, tôi cũng vẹn tuyền, có bao giờ nuối tiếc ba má gì đâu. Tôi khổ tâm vì những điều mà mẹ chồng nói về bản thân. Bị tiếng là nên lần nào về nhà chồng, họ hàng và láng giềng cũng nhìn tôi bằng con mắt khó chịu.

Cuộc sống xa nhà, riêng tây, tưởng là được hòa bình ngờ đâu, vẫn bị phụ thuộc tham gia mái ấm chồng. Mẹ chồng không hiểu chuyện, hay hoạnh hoẹ, gây khó khăn dễ thật làm cho người làm con dâu như tôi mệt mỏi. Về quê xa như thế, nghỉ việc là một chuyện, chuyển động mệt nhọc, tốn kém là chuyện đáng nói. Tôi đâu phải người phong phú gì. Mỗi chuyến di chuyển như vậy mất bao nhiêu tiền mẹ có nhân thức không. Tôi như thế thì khiến cho gì còn tiền tiết kiệm. chậm tiến độ là chưa kể, 04 tuần nào chúng tôi cũng phải gửi về biếu bố mẹ vài triệu xem như là tiền đóng góp, phụng dưỡng ông bà với anh chị em.

Nay Trung thu, tôi đang ở nhà chồng ăn uống, thu dọn, nghỉ cả một ngày rồi sáng mai lại phải dậy trong khoảng sớm để đi rồi đi khiến cho. Thực bụng, tôi không thể không nói ra điều này nhưng đã có lúc, tôi muốn bỏ chồng ngay thức thì dù lòng còn cực kì yêu anh. Chỉ là, mẹ anh không cho tôi được sống dễ chịu. Bào chữa lại thì bị anh rầy la, khó xử. Tôi không muốn tiếp diễn cuộc hôn nhân này nữa. Hay tôi cứ làm cho bao tay, kệ mẹ chồng thích nghĩ sao thì nghĩ rồi chuyện tới đâu hay đến đó. Lúc đó li dị cũng vừa…?

Eva tám là nơi chị em tâm tư, chia sớt những câu chuyện, những trở ngại khúc mắc về hôn nhân, mái ấm, cuộc sống,  trải nghiệm buôn bán, làm cho giàu.

Hãy gửi tâm tư về liên hệ chiase@khampha.vietnam để chiếm được những góp ý cũng như những ‘cao kiến’ tâm thành của chị em.

Bài viết của các bạn sẽ được lựa chọn đăng trên chuyên mục nếu thích hợp quy chuẩn nội dung và sẽ được bảo mật thông tin tư nhân.


Có thể bạn quan tâm: Mua Hàng Nhật Online

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét