Thứ Tư, 7 tháng 12, 2016

Ship đồ chạm mặt người ấy cũ và cái kết bất ngờ...

Tôi làm cho giám đốc một công ty. Thật ra nói giám đốc cho oai vậy thôi, chứ công ty tôi cũng chỉ tầm gần một trăm nhân viên, chuyên về ứng dụng. Do diện tích công ty cũng khá bé dại nên giữa sếp và nhân viên có một khoảng bí quyết không đáng kể.

Có nhẽ cũng vì không khí mái nhà như vậy nên tổ chức kinh doanh tôi giữ được người, dù nhiều viên chức được gọi mời ở những vị trí khiến việc tốt hơn với khoản lương cao hơn.

Mà có nhẽ thật không dễ dàng có doanh nghiệp nào như công ty của chúng tôi, khi viên chức có thể ngay tức thì biến sếp thành người đi ship đồ, gọi theo tiếng Tây là shipper.

Chuyện là trong tổ chức kinh doanh có mấy viên chức nữ kiêm luôn bán hàng trên mạng. Mỗi cô một mặt hàng, cô thì hoa quả ở quê chuyển ra, cô thì mỹ phẩm từ Tây chuyển về, cô thì sản vật địa phương quê chồng chuyển tới….

Không đâu anh, vì em tịch kí hết rồi, một ngày em phát cho nhì trăm nghìn để nuôi chồng em uống cà phê, ăn phở vặt đấy. (Ảnh minh họa)

Có lần tôi hỏi một trong số các cô ấy: Lương anh trả không đủ cho các em sinh sống sao mà phải bán hàng chi cho cực. Nữ nhân viên của tôi điềm tĩnh giải đáp: Dạ lương anh thì đủ bè bạn em sống, nhưng không đủ nuôi chồng em.

Tôi hoảng hốt hỏi: Chồng em nó khiến cho gì mà không nuôi nổi nó?

Dạ, chồng em làm cho trưởng phòng một chi nhánh ngân hàng thôi anh, viên chức tôi tư vấn.

Tôi lại há hốc mồm thêm lần nữa: Trưởng chi nhánh ngân hàng mà không đủ nuôi chính mình nó và hậu phi con sao?.

Chẳng đâu vào đâu anh, vì em tịch thâu hết rồi, một ngày em phát cho nhị trăm nghìn để nuôi chồng em uống cà phê, ăn phở vặt đấy. Rồi ngày em còn phải nấu mấy bữa nuôi cái lão chồng đó nữa cơ”, giọng cô viên chức vẫn điềm tĩnh.

Trở lại chuyện tôi khiến cho shipper, tôi ở trong một khu thông thường cư tầm trung của Thủ đô, mà có lẽ do những người ở khu tôi ở cao quá lười vận động hay sao mà họ đặt hàng onlien rộng rãi thế. Đó là một mỏ vàng tiềm năng của các cô viên chức công ty tôi thoải mái khai thác.

Thế là mỗi lần có khách nào ở chung cư nhà tôi đặt hàng của các cô nhân viên là y như rằng chúng nó xúm vào vật nài: Sếp ơi sếp, sếp một thể thể về nhà sếp đem tới địa chỉ này hộ em với. Sếp thương em con gầy con đường xa, chồng lại quá già….

Một phần vì thương, một phần vì cũng một thể đường, một phần thì thôi cũng phải giữ chân viên chức, thế là tôi cứ đành phải khiến chân sai vặt cho mấy cô viên chức ngang bướng.

Tôi nhường như cố gượng gập tiếng cười rồi cũng nương theo nói: Ừ, tình cảnh mà em, biết khiến sao được. (Ảnh minh họa)

Hôm đó như chơi lệ, một nhân viên giao cho tôi đống cam rồi vẫn giọng điệu cũ sếp ơi sếp… Chưa để cô ấy nói hết câu, tôi đã chặn họng: Biết rồi, giao đúng liên hệ, thu đủ tiền về. Viên chức tôi cười mãn nguyện.

Đem túi cam lên đến nhà, tôi mới sực nhớ việc của cô nhân viên giao, thay vội bộ quần áo mặc ở nhà, may quá liên hệ cũng gần ngay dãy nhà tôi, thế là vội vàng đi khiến cho nhiệm vụ.

Sau cái ấn chuông, một người thiếu phụ bước ra. Cũng chẳng việc gì phải nhìn kỹ vào khách hàng, tôi liền cắm cúi cầm tờ giấy xác nhận lại tên, số lượng và số tiền khách đặt (chuyên nghiệp rồi mà). Nhưng vừa ngẩng đầu lên thì người khách đã ồ một tiếng rồi nói: Anh Vinh, anh Vinh phải không?.

Tôi nhìn kỹ lại sức đối diện, thật là quả đât tròn, đó là cô người tình cũ thời Đại học của tôi. Đang thấp thỏm chưa biết nói gì thì anh mắt cô ấy đã quét một lượt trong khoảng trên xuống dưới người tôi. Có vẻ như bộ đồ ở nhà khiến tôi trông như một người ship hàng thực thụ.

Buông một ánh mắt mến thương, cô ấy nói: Không ngờ chỉ mới có mấy năm không gặp gỡ nhau mà anh đã ra nông nổi này. Bây chừ anh kiếm sống bằng nghề này hả?.

Tôi nhường như cố gượng tiếng cười rồi cũng nương theo nói: Ừ, cảnh ngộ mà em, biết khiến cho sao được.

Hỏi han đôi ba câu chuyện, tới khi tính tiền cô ấy đưa thêm cho tôi 50 ngàn và vẫn giọng mến thương cũ nói: Anh cầm lấy thêm, em cho đấy.

Tôi nghẹn ngào cầm lấy rồi thủng thỉnh bước đi. Vừa đi vừa cười mỉm như một thằng đần độn.


Tham khảo thêm: Collagen hanamail nhật

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét