Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2016

Kín đáo cuộc hứa hẹn lúc 0 giờ của đấng phu quân sắp cưới

Tôi và anh yêu nhau được 6 bốn tuần thì tôi có thai, khỏi phải nói chúng tôi vui vẻ như thế nào khi có 1 thiên thần bé dại tới với cuộc sống của 2 đứa. Vốn dĩ, giả dụ không vì tôi có thai sớm, thì sang năm chúng tôi cũng làm cho đám cưới. Chúng tôi yêu nhau, mái nhà 2 bên lại môn đăng hộ đối nên bạn nào cũng ủng hộ chúng tôi cưới nhanh, cưới gấp.

Quả tình, trong khoảng khi quen nhau tới khi sẵn sàng khiến cho đám cưới, chỉ vỏn vẹn 6 bốn tuần. Dù không có thời điểm mày mò tỉ mỉ mọi mối quan hệ của anh, nhưng tôi cũng chẳng niềm nở tới việc đó. Dù anh có là người nam nhi đào hoa, đa tình thì cuối cùng tôi cũng “trói chân” con ngựa bất kham ấy bằng 1 đám cưới vui vẻ.

Chúng tôi đều sống ở Thủ đô, nhưng biết tôi không muốn sống cùng mái nhà chồng nên bí quyết đây 1 bốn tuần, cha mẹ chồng có mua cho chúng tôi 1 căn hộ thông thường cư gầy. Chúng tôi cũng dọn về ở được hơn 1 tuần thì tôi phải về nhà mẹ đẻ để lo cho đám cưới. Phần nữa, vì lo sợ mà tôi sút cân, mệt mỏi nên bố mẹ đẻ muốn bồi bổ cho tôi.

Nhưng câu nói của cô bạn thân bỗng khiến cho tôi tò mò, cũng có thể lắm chứ, tôi chưa từng nghe Huy nhắc tới người con gái nào, ngoài chị bạn thân như hình với bóng của anh ấy. (ảnh minh họa)

Mọi việc đã chấm dứt, chỉ còn 1 ngày nữa là đến đám cưới làm tâm cảnh tôi lúc nào cũng hoảng loạn. Như bao cô gái khác, tôi mường tượng tới lúc bản thân xúng xính trong chiếc váy trắng bong, trang điểm thật lộng lẫy và mọi ánh mắt đổ dồn về phía chúng tôi.

Đang nằm mộng màng hình dung, mấy con bạn thân lập hội chát chít trêu đùa khiến cho tôi phát ngượng. Vân – con bạn thân nhất của tôi bảo: “Cưới gấp thế này, có mời anh Khánh chưa (người ấy cũ của tôi). Hay đêm cuối gặp anh Khánh 1 lần, dù gì cũng 2 năm yêu đương nhưng mà. Mà khéo mày không chia tay tình cũ, thì ông Huy nhà mày cũng bí mật lịch trong khoảng sáng đến tối chia tay hết em nọ đến em kia mai anh đi lấy hiền thê đấy nhé”.

Tôi cười ha hả, chuyện với Khánh đã qua lâu rồi, tôi chẳng còn nghĩ gì về anh ta nữa. Còn với Huy – chồng sắp cưới của tôi thì dù anh ấy có đào hoa thật, nhưng thanh niên chưa vợ, chắc thằng nào cũng vậy. Tôi nhủ nhầm.

Nhưng câu nói của cô bạn thân đột làm tôi mày mò, cũng có thể lắm chứ, tôi chưa từng nghe Huy nhắc tới người con gái nào, ngoài chị bạn thân như hình với bóng của anh ấy.

Tôi sực nhớ chiếc điện thoại bản thân đang dùng là điện thoại cũ của Huy. Trước khi đưa cho tôi, Huy đã đăng xuất khỏi phần lớn account, nhưng riêng zalo lúc trước đã được tôi quét mã QR lên máy tính để… tiện theo dõi người ấy. Thế mà tôi lại lãng quên được. Sẵn có điện thoại của Huy ở nhà, tôi bồn chồn nhấn nút phát động máy.

Không có quá đa dạng tin nhắn trong zalo của anh, nhưng yếu tố làm tôi tò mò nhất chính là Hoa – người bạn thân mà anh hay nhắc tới. Hình như họ rỉ tai với nhau hầu hết. Càng đọc, tôi mới vỡ vạc lẽ họ đã có thiện cảm với nhau từ hồi đi học, nhưng vì bố chị Hoa là người từng có tiền án, nên mái ấm chồng tôi ngăn cản. Sau này, họ trở thành bạn bè thân mật. “Cũng coi như là người cũ thầm thương trộm nhớ bao năm, nhưng thôi, coi như bỏ qua, chị ấy hẳn rõ chúng tôi đã có con với nhau, và chỉ tương lai thôi là chính thức thành thê thiếp chồng”, tôi nhủ thầm.

Nghe những tiếng kêu bé xíu, tay tôi run run không dám xoay khóa cửa. Thấy tôi vừa khóc vừa run, Vân đẩy tôi sang bên cạnh, rồi thành lập rầm cánh cửa phòng. (ảnh minh họa)

Đến chập tối, ăn cơm chấm dứt tôi lên phòng, định chọn lựa bộ váy thật xinh sẵn sàng hứa hẹn hò với mấy cô bạn. Luôn thể tay thành lập máy tính lên, thấy chồng tôi có tin nhắn mới. Dù đang vội, tôi cũng nán lại xem. Tôi suýt tấn công rơi chiếc váy cầm trên tay khi đọc được tin nhắn chồng tôi nhắn cho cô bạn thân của anh: “Tương lai anh lấy bà xã rồi, chắc không thể ở bên nhau nhiều lần được nữa, đêm nay, em qua nhà anh được không. Anh muốn có đêm cuối với em”.

Tôi sững sờ, hoá ra, họ không chỉ là bạn thân, mà còn là bạn tình của nhau mà lâu nay nay tôi không phải hay biết. Tôi ngồi xuống giường, thở hổn hển, laptop rung lên, là Huy. Tôi nén xúc cảm, tĩnh tâm nghe điện thoại, chồng tôi hỏi sơ qua tôi đang khiến cho gì, nghỉ sớm để mai còn chuẩn bị cho ngày trọng đại. Bữa nay, anh ấy chuẩn bị một số thứ còn lại và đi gặp mấy người bạn bè. Tôi vâng dạ cho qua, rồi ngồi bần thần suy nghĩ.

Tôi gọi cho Vân, bảo hủy cuộc hứa tối nay với những người bạn khác, tôi cần Vân lên phòng vì tôi có việc rất quan trọng cần cô ấy. Vân lạch cạch tạo dựng cửa phòng, lập tức tôi òa khóc, vừa khóc, tôi vừa kể cho Vân nghe bí mật mà tôi mới nhân thức.

Vân bắt tôi ăn mặc đẹp, điểm trang nhẹ, sau đó chở tôi ra xã, tới căn hộ chung cư mà cung phi chồng tôi sẽ ở. Tôi thắc mắc hỏi: “Tới đây làm gì? Ông Huy có nhà đâu?”.

“Mày mang thai chìa khóa nhà không? Đưa đây”.

Tôi lục mua chìa khóa, may vẫn để trong chiếc túi tôi vẫn thường xách đi. Điện tắt tối mù, có vẻ Huy vẫn chưa về. Vân vừa thành lập khóa cửa, vừa nói: “Tham gia nhà mày đi, xem nào, phòng ngủ cũng đẹp rồi đấy, còn phòng bên này bỏ không à? Tham gia đi”.

Tôi ngỡ ngàng, vẫn chưa nắm bắt yêu cầu của Vân. “Mày ngu thế, phòng này không có chăn đệm gì, chúng nó có định vụng về trộm với nhau cũng phải sang cái phòng kia kìa, mày với tao vào phòng này, khóa cửa, tắt điện đi, đợi mà xem màn kịch chấm dứt thôi”.

11 giờ đêm, vẫn chưa thấy động tĩnh. Vân giục tôi gọi điện cho Huy vờ hỏi về nhà chưa. Kiếm được máy tính bảng của tôi, Huy bảo anh đang chuẩn bị trong khoảng chỗ mấy người bạn trở về, rồi chúc tôi ngủ ngon. Khoảng 30 phút nữa, chắc Huy sẽ về tới nhà thôi. Bất giác, tôi cảm thấy khó thở, trống ngực đập triền miên.

12 giờ kém, có tiếng chìa khóa lạch cạch, 2 đứa tôi nín im. Huy về, sau tiếng giày bước nhẹ của Huy là tiếng 1 đôi guốc thanh mảnh.

Tôi nghe rõ mồn một Huy – chồng tôi và Hoa – bạn thân của anh ta thì thầm, họ uống thêm chút rượu và ủ ấp ấp nhau tham gia căn phòng cưới của hoàng hậu chồng tôi. Tôi định lao sang phòng bên ngay tức thời nhưng bị Vân ngăn lại. 15 phút sau, Vân mới khẽ khàng thành lập cửa, chúng tôi từ từ đi ra.

Nghe những tiếng kêu gầy, tay tôi run run không dám xoay khóa cửa. Thấy tôi vừa khóc vừa run, Vân đẩy tôi sang kế bên, rồi thành lập rầm cánh cửa phòng.

Họ đang trên giường, không mảnh vải che thân. Tôi ngã quỵ xuống trước cửa phòng òa lên khóc. Còn Vân thì chì chiết: “Đấy, mày thấy rõ chưa? Thằng chồng đạo đức giả của mày đấy, tao gọi cha mẹ chồng mày tới đây, cho ông bà lôi thằng con này về mà dạy lại”.

30 phút tiếp theo trôi qua trong tiếng tỉ ti, van xin của chồng tôi, những lời giải nghĩa của cô bạn thân anh ta nữa. Lát sau, bố mẹ chồng tôi đến, ông bà sững sờ khi nhìn cả 4 người trong căn phòng, nhịn nhường như nắm bắt chuyện, bố chồng tôi lao đến tát cho chồng tôi 1 cái như trời giáng. Rồi ông bà quay sang xin lỗi tôi. Tôi lắc đầu, tôi đã quá mệt mỏi rồi, tôi muốn Vân đưa tôi về nhà, hôn lễ, sẽ không bao giờ được doanh nghiệp. Tôi thà một bản thân mình nuôi con còn hơn sống với người chồng như anh ta và con tôi, cũng không bao giờ có một người bố như thế.


Xem nhiều hơn: Mua Hàng Nhật Xách Tay

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét