Gần 10 năm yêu nhau với quần chúng có lẽ là một con số khủng khiếp và đáng hâm mộ. Nhưng với cả tôi và cô ấy, nó đang đích thực biến thành một gánh nặng mà hai đứa không có phương pháp nào gỡ bỏ được. Giờ đây, dẫu chúng tôi có hủy đám cưới này, đưa về một người mà bản thân yêu thực thụ đi chăng nữa thì hai mái ấm cũng không bao giờ hài lòng. Vậy nên, chỉ vì yêu lâu, nên giờ có chán nhau đến mấy chúng tôi cũng bắt buộc cưới cho bác mẹ bằng lòng.
Bố mẹ chúng tôi là bạn của nhau, hai mái nhà lại ở gần nên chúng tôi quen nhau từ bé xíu. Lớn lên, trong khoảng cấp 2 tới cấp 3 chúng tôi đều học thông thường với nhau. Ở cái tuổi mới lớn, thường xuyên gần gụi, xúc tiếp làm nhị đứa dần phát sinh tình cảm. Chúng tôi bắt đầu yêu nhau từ năm cuối phổ quát. Tình yêu đó kéo dài suốt những năm 04 tuần đại học.
Chỉ vì yêu lâu, nên giờ có chán nhau tới mấy chúng tôi cũng đề nghị cưới cho bác mẹ hài lòng. (Ảnh minh họa)
Ban sơ, dù là bạn thân của nhau nhưng cha mẹ hai nhà đều không có ý gán ghép chúng tôi với nhau. Chính ái tình tự phát của nhì đứa mới khiến ba má nghĩ tới chuyện này. Những năm bốn tuần đó, không có gì hạnh phúc hơn. Nhì đứa yêu nhau, được bố mẹ nhị nhà ủng hộ, vun vén, coi như con. Chúng tôi không hề e sợ chuyện tới nhà nhau chơi hay tìm cách lấy lòng. Cứ như thế, mọi chuyện an bài chỉ còn đợi bao giờ chúng tôi tốt nghiệp thì cưới.
Nhưng, tốt nghiệp đi khiến cho được hơn 1 năm thì chúng tôi mở đầu thay đổi. Tình cảm của nhì đứa không còn dành cho nhau. Thời điểm đầu, khi tôi yêu người khác, tôi đã cảm thấy rất có lỗi và sợ chính mình làm tổn thương cô ấy. Sau cuối, chính cô ấy đã thú kiếm được hết tình ái với tôi, tôi mới thở phào khoan khoái. Chúng tôi chính trực công khai tình cảm của bản thân mình và thật may là nhì đứa không khiến cho đau nhau vì sự thay đổi này.
Chúng tôi mỗi người đều có một cuộc tình riêng. Phổ quát lần nhì đứa tính sẽ nói với mái nhà về chuyện này bởi bấy lâu nay bác mẹ đôi bên đều giục cưới lắm rồi. Nhưng không lần nào chúng tôi thành lập lời được.
Tốt nghiệp đi khiến cho được hơn 1 năm thì chúng tôi bắt đầu thay đổi. Tình cảm của nhị đứa không còn bỏ ra cho nhau. (Ảnh minh họa)
Mẹ tôi vẫn bảo với tôi rằng, tôi không bao giờ được bỏ cô ấy vì thiếu phụ con gái mang cái danh 10 năm là người yêu của người này mà giờ không cưới thì cô ấy khổ cực kì. Nếu như tôi mà bỏ bạn gái, cha mẹ tôi sẽ trong khoảng tôi bởi vì họ không còn mày mặt nào mà nhìn nhà dâu gia.
Ba má tôi giục cưới suốt ngày nhưng chúng tôi cứ khước từ tậu cách hoãn binh. Vậy là nhị nhà lên chiến lược. Bác mẹ tôi doanh nghiệp liên hoan, mời gia đình cô ấy sang. Hôm đó chúng tôi bị ép cho uống say, hai đứa bị tống tham gia một phòng. Vốn dĩ đã từng yêu nhau, cũng từng đi quá giới hạn nên chúng tôi cũng bị cuốn vào nhau trong lúc say rượu. Cuối cùng, cô ấy có bầu. Ba má hai nhà mừng như bắt được vàng, ráo riết chuẩn bị đám cưới.
Cô ấy rất ảm đạm nhưng cam lòng. Người tình của cô ấy không chấp thu được sự việc này nên đã quyết chia tay. Còn cô gái mà tôi yêu thì nói sẽ hy vọng tôi. Nhì chúng tôi bắt buộc cưới vì cái thai, vì nhị bên mái ấm.
Sẽ chẳng có gì đáng nói giả dụ như giờ đây hiền thê sắp cưới của tôi không Đành lòng. Có đứa con ra rồi, cô ấy lại thương con. Bạn trai cũng đã chia tay nên cô ấy muốn giữ cuộc hôn nhân này, khi mà đó tôi hoàn toàn không muốn. Nhưng nếu như cô ấy đã mong như thế mà tôi cưới xong rồi bỏ thì khổ thân cô ấy quá.
Tôi có nên kết thúc khoát với người yêu hiện nay, để cô ấy không kì vọng nữa không? Hay cứ duy trì tình cảm, đợi vợ sinh con ngừng thì ly hôn bởi vì chúng tôi đâu còn yêu nhau nữa?
Xem nhiều hơn: Mua Hàng Nhật
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét