Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2016

Ám ảnh đôi mắt xanh ngọc bí hiểm của 2 đứa trẻ lớn lên từ khu ổ chuột Sài Gòn

Nằm gọn trong con hẻm thuộc đường Cô Giang (quận 1), ngôi nhà cũ kỹ rộng hạn độ 6m vuông của gia đình bà Tâm (60 tuổi) là nơi sinh sống của 9 thành viên: 5 lớn - 4 nhỏ. Lạ thay, ngôi nhà ấy hiếm khi có tiếng nói cười của trẻ nhỏ vọng ra. Hỏi mới biết, tập thể người trong căn nhà bị câm điếc bẩm sinh, có cả người lớn lẫn trẻ nhỏ.

Mắc chứng “bệnh lạ” từ gen người dì ruột

Nhìn đứa cháu gái đang nô đùa chạy nhảy, bà Tâm dịu dàng nói: “Con bé câm điếc vậy thôi! Chứ, nó hiếu động không khác gì những đứa trẻ tầm thường. Nó biết ăn, biết chơi và nhận thức được mọi thứ xung quanh. Thằng anh nó cũng thế! Chỉ tiếc, ba mẹ chúng không thương nên vô tâm bỏ rơi chúng từ khi còn nhỏ”.

2 đứa trẻ  bà Tâm nhắc đến là bé Lương Ngọc Thùy An (4 tuổi) và Lương Ngọc Bảo (7 tuổi). Bảo và An là anh em ruột trong một gia đình có bố mẹ đều chung. Tuy vậy, từ khi xuất hiện, 2 bé đều mắc “bệnh lạ” xanh mắt và bị câm điếc bẩm sinh.

Đôi mắt màu xanh đẹp - lạ của Thùy An để lại bao ấn tượng cho người đối diện 

Khi được hỏi về căn bệnh lạ của 2 bé, bà Tâm cho biết: “Mẹ nó cũng có 1 mắt bị xanh nhưng kĩ năng nghe nói bình thường. Có lẽ, con bé An và thằng Bảo hưởng gen di truyền bệnh từ dì ruột của nó. 2 đứa con gái cái út cũng mắc bệnh 1 mắt xanh - 1 mắt đen nhưng chúng không bị câm điếc”.

Nhớ lại ngày Ngọc Bảo chào đời, bà Tâm cho hay, khoảnh khắc cu cậu cất tiếng khóc, gia đình bà ai cũng hạnh phúc và phấn kích. Nhận bé từ tay bác sĩ, quần chúng bỗng ngạc nhiên và khiếp sợ khi thấy đôi mắt màu xanh lạ kỳ giống dì út. Dù vậy, họ vẫn nâng niu và để mắt Bảo như những đứa trẻ khác.

Một lần thình lình, bà Tâm làm rơi đồ xuống đất và phát ra tiếng động lớn, nhưng Bảo không tỉnh giấc khóc òa như phản ứng tự nhiên của đứa trẻ tầm thường. Thấy vậy, gia đình bà vội vã đưa bé đi khám. Cầm kết quả trên tay, họ xót xa chấp nhận đứa cháu ngoại bị câm điếc bẩm sinh.

Thằng Bảo lên 3, con gái tôi sinh bé Thùy An. Ẵm con nhỏ trên tay, nó hồi hộp khi thấy con gái có đôi mắt hệt như đứa đầu. Nó gào khóc và xin tôi đem An cho ai đó nuôi, nhưng tôi không đủ can đảm dứt ruột bỏ cháu của mình. Từ đó, nó bị ám ảnh bởi đôi mắt màu xanh có điềm báo xấu”, bà Tâm nghẹn ngào tâm sự.

Ngọc Bảo hiện ra với đôi mắt màu xanh và bị câm điếc bẩm sinh 

“Mẹ nó nói: Có tiền thì về,…không thì thôi”

Thùy An lên 2 tuổi, ba mẹ chúng  bỏ đi làm ăn xa. Thương cháu nhỏ không có ba mẹ ở bên, vợ chồng bà Tâm đã đưa 2 đứa về nuôi nấng, chăm bẵm. Hồi đầu, họ có về thăm 2 bé nhưng không có gì cho con, kể cả tấm bánh gói kẹo.Hơn 1 năm nay, họ không về thăm chúng nữa. Vì thế, cả Bảo và An không hề biết mặt phụ vương mẹ của mình.

“Khi biết nhận thức, tụi trẻ đều nghĩ dì út là má. Ở nhà,  bé An thân thương với con út nhiều hơn 2 đứa con gái của nó. Lúc An trêu đùa anh chị, con út chỉ cần trợn mắt đưa tay là  nó sợ, ngồi gọn 1 góc nhà. Thi thoảng, nó cũng hờn dỗi khóc nhè đòi dì út bế bồng”, bà Tâm kể.

Hình như, thấu hiểu được sự thiếu hụt tình cảm của cháu nhỏ, người dì câm điếc đã và đang nỗ lực bù đắp “tình mẫu tử” cho 2 bé Bảo - An để các con đỡ tủi thân và đủ hơi ấm khôn lớn.

Trong căn nhà cũ kỹ và ọp ẹp ấy luôn chan chứa tình yêu bát ngát của người bà dành cho cô cháu gái nhỏ

Bà Tâm cho biết thêm, ba mẹ của 2 đứa trẻ đang sinh sống ở Sài Gòn. Họ không dám về thăm con vì làm ăn thua kém và không có tiền. “Chưa bao giờ, tôi mong ba mẹ tụi trẻ quay trở lại. Chúng về, tôi lại nặng gánh gia đình hơn. Người ta mách, chúng đang bán nhang, bán chim nhưng không đủ sống. Tôi nhớ lần cuối mẹ con An về, nó bảo với tôi: Có tiền thì về, không thì thôi”, bà Tâm thở dài nói.

Ba mẹ bỏ rơi từ nhỏ, Ngọc Bảo và Thùy An đã học được tính tự lập. Từ chuyện thưởng thức, tắm giặt cho tới vệ sinh cá nhân, 2 bé có thể tự làm, không cần sự hỗ trợ của ngoại và dì. “Ông trời thương, tụi trẻ ít ốm đau nên sức khỏe của chúng rất tốt. Thi thoảng, con An húng hắng ho rồi khỏi, không phải thuốc thang gì hết”, bà Tâm cho biết.

Cuộc sống cơ cực, kiếm ăn từng ngày

Trước giờ, 9 miệng ăn trong gia đình bà Tâm đều trông cậy vào một vài đồng tiền lãi từ việc bán vé số của vợ chồng cô con gái út và 2 đứa cháu ngoại bị câm điếc. Bà kể, cứ 9h sáng, Thùy An theo dì út đi bán vé số trên khắp các con hẻm trong quận 1. Bữa ế vé, An và dì phải đi bộ xa một số chục km sang quận 4, quận Bình Thạnh hay quận 8 bán. Tầm 1-2 giờ chiều, dì cháu họ bắt đầu về nhà ăn trưa và nghỉ dưỡng.

Tình cảm dì- cháu cao niên và thiêng liêng như tình mẫu tử

Trong lúc An đi bán vé số, anh trai đi học tại trường dành cho trẻ tình thương tại quận 4. Các sáng trong tuần, Bảo được dì cả đưa tới trường và 4 giờ chiều bác hàng xóm đón về. Khi đường phố Sài Gòn lên đèn, cu cậu cùng chú dượng mở đầu hành trình kiếm cơm bằng những tờ vé số.

“Mỗi ngày, chúng bán được một số chục tờ vé số, đồng lãi chẳng đáng là bao. Lâu lâu, người ta lại giật mất hết vé số, van xin họ chẳng cho lại. Hôm đó, gia đình tôi lại buồn, mâm cơm chỉ có đĩa rau muống luộc với bát nước mắm. Bữa nào hên, con An hay thằng Bảo được người ta cho gói bánh, hộp sữa là bữa đó, tôi không phải lo bữa ăn cho chúng”, bà Tâm cho biết.

Khuôn mặt ngây thơ, nhồn nhiên và xinh tươi của Thùy An

Sài Gòn mùa này trở mưa từng cơn dài bỗng dưng. Vậy mà, hai đứa trẻ lên 4 lên 7 vẫn miệt mài đi bán vé số kiếm từng đồng tiền mua gạo mua rau...!!!

Hiện nay, bà Tâm có thể lo cho 2 đứa cháu có số phận đáng thương. Nhưng, bà không dám chắc có thể ở bên  các cháu mãi mãi

Còn bé dại, An đã phải theo dì đi bán vé số mưu sinh kiếm sống

Phút tò mò, hiếu động của cô bé khi nhìn thấy máy ảnh


Xem tại: Mua Hàng Nhật Xách Tay

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét