Thứ Ba, 10 tháng 1, 2017

Thảm kịch của nàng dâu cưới chạy và những đêm thức trắng ở nhà chồng

Tôi xuất hiện và lớn lên trong một mái ấm bần hàn, tất nhiên nỗi cực khổ ấy đâu ăn thua bằng nỗi đau mồ côi mẹ trong khoảng bé xíu. Không lâu sau ngày mẹ mất, phụ thân tôi lấy hoàng hậu mới, tâm tính hoàng hậu mới của phụ thân cục súc nhiều lần tiến công đập con riêng của chồng.

Ngày đó, không ít lần chị em tôi phải ôm nhau ngồi khóc ngoài hiên nhà, tôi chỉ mong sao thời gian trôi với tốc độ cao đi, để chị em tôi lớn lên và tìm cuộc sống mới. Bao bọc đêm tôi khóc thầm tự hỏi mẹ tôi ở trời cao có thấu cho nỗi đau chị em tôi đang nhẫn nhịn.

Năm 18 tuổi, tôi chạm chán H. anh quê ở Hà Nội, H. hiền lành lạnh lại khéo ăn khéo nói, nên tôi sớm phải lòng anh. Cũng bởi cuộc gặp mặt định mệnh ấy nên mấy 04 tuần sau đó chúng tôi đi đến quyết định kết hôn, khi cái thai của tôi đã được hơn 2 tháng.

Bởi đám cưới “chạy làng” tôi bị mẹ chồng coi khinh, bà suốt ngày lăng mạ tôi là đứa con gái lẳng lơ, không nghề nghiệp bình ổn. Mỗi bữa cơm tôi ăn bao miếng rau, miếng giết thịt bà đều lưu ý, không ít hôm tôi rớt nước mắt vì lời nói của mẹ chồng trong bữa ăn.

Mái nhà chồng tôi có 3 cô em gái, nhưng nhị cô chị đã lấy chồng, còn cô em út trong nhà, tính nết khó chiều. Từ ngày tôi về khiến cho dâu không ít lần cô ta gây sự để bao biện nhau với tôi, những khi đó, mẹ chồng đều đứng ra bênh con gái và mắng tôi không thương tiếc.

Bao đêm tôi khóc thầm tự hỏi mẹ tôi ở trời cao có thấu (Ảnh minh họa).

Dù tôi đã cố gắng cực kỳ, nhưng việc sống liên kết với mái ấm chồng nhịn nhường như trở thành bất lực. Tôi đã hi vọng khi đại trượng phu tôi chào đời, mọi việc sẽ khác đi, có một đứa đàn ông mẹ chồng sẽ đối xử tốt với tôi hơn, nhưng tôi đã nhầm.

Những ngày nằm bếp, tôi chẳng thể đi khiến cho, thành ra tôi phụ thuộc hoàn toàn tham gia mái ấm chồng. Thấy ngứa mắt, mẹ chồng càng có cớ để quở mắng tôi. Có hôm, tôi đang ẵm con, em chồng xông tham gia phòng tôi kêu tôi chây lười. Chưa dừng lại ở đó, cô ta còn nắm tay kéo tôi xuống khỏi giường bảo tôi xuống bếp nấu bếp.

Thấy ầm ĩ, mẹ chồng chửi tôi không đáng mặt làm chị. Khi đó, nước mắt tôi cứ rưng rưng, chẳng ngờ cuộc thế lại có lúc éo le tương tự. Cũng bởi chuyện tôi không liên minh với gia đình chồng mà cung phi chồng tôi liên tiếp cãi nhau, anh nói tôi không biết nhường nhịn nhịn.

Có những hôm uống say, anh đánh tôi không thương nuối tiếc, anh chửi rủa nói vì tôi mà cuộc sống mái nhà anh mới luẩn quẩn thất vọng như vậy. Khi đó, tôi chỉ nhân thức khóc, bởi tôi có nói anh cũng không bao giờ nắm bắt được cho phận làm cho dâu như tôi.

Rồi khi anh tỉnh giấc rượu, anh bảo anh có thương tôi, nhưng anh muốn tôi phải nhân thức lựa mà sống vì chồng, vì con. Anh cũng nói anh rất khổ tâm đột nhiên nhân thức làm cho sao để tôi và gia đình anh sống kết hợp, anh mong tôi hãy nắm bắt cho anh.

Tôi cứ sống Đành chịu ở nhà chồng năm này qua năm khác, ngày ngày tôi vẫn bị mẹ chồng sỉ vả. Kể cả giờ đây, tôi đã đi khiến mẹ chồng vẫn kiếm cớ chửi tôi, em chồng mãi vẫn chưa xuất giá, còn chồng tôi vẫn bê bết, bài bạc, khi nóng nảy lại tấn công phi tần không tiếc tay. Có những đêm tôi thức trắng chỉ vì nỗi buồn bã giày vò.

Giờ tôi cảm thấy buông xuôi với cuộc hôn nhân này quá, tôi thật sự không nhân thức chính mình nên khiến gì để thóat khỏi cuộc sống âm phủ này. Xin hãy cho tôi một lời khuyên.


Xem nhiều hơn: Collagen Hanamai

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét