Thứ Hai, 30 tháng 1, 2017

Tù túng mang án tầm thường thân và nỗi sám hối hận để thân phụ đích mẫu lao tâm khổ tứ

Chưa lập gia đình, bác mẹ già ở xa, lại nặng nhọc gian truân, nên hơn mười năm thi hành án, Minh chỉ được gia đình thăm nuôi vài lần.

Nỗi bi lụy trước những mùa xuân

Ngồi đối diện với PV là người con trai có đôi mắt tinh khôn, nhưng hiếm khi nhìn thẳng người đối diện lúc nói chuyện. Khi PV hỏi câu nào, người đại trượng phu đó trả lời rất vội vàng, đôi khi còn có phần hơi vội vã. Người con trai đó tên Nguyễn Quang đãng Minh (sinh năm 1975, ngụ thị xã Hoàng Mai, Thủ đô), thụ án tù bình thường thân về tội Giết mổ người.

Khi được cán bộ trại giam Xuyên Mộc (nằm trên khu vực huyện Xuyên Mộc, tỉnh giấc Bà Rịa- Vũng Tàu) dẫn ra chạm mặt PV, khuôn mặt Minh có chút âu sầu khi nhắc lại chuyện cũ. Minh san sớt: “Bây chừ tôi cũng không nhân thức nên mở đầu như thế nào. Bao bọc nhiêu năm trôi qua rồi, tôi không nhớ kỹ lắm về cụ thể, nhưng tôi vẫn luôn sợ hãi về cái chết của người bạn khiến ăn do tôi gây ra. Trong khoảng đó tới nay tôi vẫn luôn day kết thúc, khiếp sợ về tội lỗi của bản thân”.

Bằng giọng đều đều, Minh kể cho PV nghe về tuổi thơ khốn không dễ dàng nhưng cũng là thời gian xinh xắn nhất của cuộc đời Minh. Hiện ra trong một mái ấm có 5 đồng đội, Minh là con thứ 3. Dù sinh ra, lớn lên ở Hà Nội nhưng Minh cũng chẳng hề là người được ăn trắng mặc trơn tru, gia đình Minh thuộc dân công phu, nên trong khoảng nhỏ xíu Minh khó nhọc. Minh nhớ lại: “Ba mẹ tôi công sức chân tay, nhưng sống rất hiền đức, cả đời kính yêu con cái. Tôi học hết cấp 2 thì nghỉ học, cũng tìm phổ thông việc làm cho thêm, nhưng ở Thủ đô lúc ấy khó khăn kiếm việc, không như ở Sài Gòn, nên tôi cố gắng theo bạn bè vào Sài Gòn lập nghiệp”.

Năm 1996, lúc vừa bước vào tuổi 20 Minh xin ba mẹ vào miền Nam, song ba mẹ Minh không đồng ý. Nhớ lại chuyện này, Minh âu sầu nói: “Tôi lúc nhỏ xíu cũng cá tính, có nhiều đồng đội, đi chơi suốt nên lúc xin đi xa, ba mẹ tôi không muốn cho tôi đi. Nhưng tôi chỉ có một ý nghĩ độc nhất vô nhị là phải vào Nam lập nghiệp, ngày đó bằng hữu tôi khách hàng nào vào Sài Gòn cũng làm cho ăn có tiền. Họ kể cho tôi nghe bao lăm thứ rất hấp dẫn, nên đầy tớ đi cho bằng được. Thấy đầy tớ phổ quát quá nên ba mẹ tôi cũng ưng ý. Lúc bắt xe đi, mẹ tôi đã khóc mãi...”.

Minh cũng không ngờ, đó là lần sau cuối trong khoảng lúc ra đi khiến ăn tới nay, Minh nhận ra mẹ.

Đích mẫu ngóng chờ con ngày đi về - Ảnh minh họa

Biến cố thế cuộc

Chàng thanh niên bước vào tuổi 20 với bao ước mơ hoài bão, Minh theo bạn bè vào TP.HCM với những nghĩ suy óng ánh về một mai sau tươi đẹp. Nhưng Sài Gòn không lung linh như Minh nghĩ, ban sơ vào Minh làm bao lăm việc mưu sinh, từ rửa xe, phụ quán cho đến làm công nhân... miễn có việc gì người ta thuê là Minh làm cho. Sau phổ biến nghề mưu sinh Minh sắm đến thầy dạy nghề điêu khắc. Minh kể: “Tôi rất đam mê điêu khắc, nên quyết tìm cho bằng được thầy nhiều năm kinh nghiệm. Tôi vừa khiến cho vừa học, sau hai năm tay nghề cứng nên tôi đã thuê một ngôi nhà ở huyện Tân Bình để tạo dựng tiệm điêu khắc. Nhờ khéo tay, nên tiệm của tôi rất đông khách”.

Những năm tháng ấy, Minh cứ dốc hết tiền và sức tham gia tiệm điêu khắc của bản thân mình, người nào cũng mừng cho Minh với bước đầu khiến cho ăn may mắn. Trong thời điểm khiến cho ăn, minh quen với anh Nguyễn Ngọc T. (SN 1970, ngụ TP.HCM) cũng là một thợ điêu khắc chuyên nghiệp. Minh kể lại: “Tôi và anh T. tuy chênh lệch 5 tuổi nhưng chơi thân với nhau, anh T. cũng có một tiệm điêu khắc ở gần tôi. Hai bạn bè luôn giúp đỡ nhau trong công việc, mỗi lần tôi có gì gian nan đều nhờ anh T. và trái lại. Tình bạn ấy tới hiện giờ tôi vẫn còn nhớ...”.

Tưởng như với tấm thực tình đó, Minh và anh T. sẽ mãi là bạn tốt, cùng hỗ trợ nhau qua những khó khăn và vui bi ai. Nhưng biến cố đã xảy ra vào đầu năm 2003, Minh đau buồn nhớ lại: “Tôi còn nhớ đó là vào đầu năm 2003, hôm đó tôi đi ăn cưới một người bạn. Lúc tôi đang mặc bộ đồ mới, mang đôi giày cũng mới sắm đi thì anh T. đến chơi. Anh T. hỏi tôi đi đâu, tôi bảo đi đám cưới bạn. Lúc đó anh T. nhìn thấy đôi giày tôi mới mua nên chọc, nói mày mua giày đi để tán gái à? Tôi cũng cười nói ừ, sau đó anh T. cúi xuống tụt giày tôi ra, tôi lại tụt quần anh T.. Nhị bạn bè trêu qua, trêu lại, một tí hoàn thành cả nhị đều cáu. Tôi với anh ấy lao vào đấm nhau, sẵn con dao điêu khắc tôi đâm anh ấy nhì nhát... Tôi cũng không hiểu sao bản thân mình lại ra tay với anh ấy. Nhưng thật lòng, chỉ nghĩ tức lên đâm vậy thôi, chứ cũng không có ý giết thịt anh T.”.

Nói tới đây, Minh cúi mặt xuống. Thật lâu Minh mới nói: “Tôi luôn trách phiên bản thân là vì sao vì một chuyện nhỏ bé mà bản thân gây ra tội tày trời như thế? Tôi đau lòng lắm, nhưng bây giờ thì nhân thức khiến cho sao? Người chết cũng đã chết rồi còn tôi phải trả giá cho tội tình của chính mình”.

Được biết, đâm anh T. chấm dứt, thấy anh T. nằm gục xuống nền nhà, Minh sợ quá nên bỏ chạy. Minh biết chắc là anh T. chết vì vết đâm của Minh, nên Minh trốn. Sau 2 bốn tuần lẩn trốn thì Minh bị công an bắt. Cùng năm 2003, Minh bị Tòa án Nhân dân TP.HCM kết án thông thường thân về tội Giết thịt người. Minh cúi đầu, tay đan vào nhau nói: “Tham gia trại giam tôi chỉ lo chăm chỉ thực hiện thật tốt các nội quy của trại, tôi vừa được giảm án từ chung thân xuống án có thời hạn. Tôi nhân thức giờ tôi cũng lớn tuổi rồi, ngày về còn xa lắm, nhưng tôi vẫn cố gắng làm mới tốt để mong được về bên ba mẹ”.

Khi nhắc tới hai trong khoảng ba mẹ, Minh hình như nghẹn lại. Tình cảm của đứa đàn ông dù đã bận bịu bao tội trạng vẫn luôn hướng về đấng sinh thành của bản thân mình, với những tha thiết từ sâu thẳm. Minh tâm sự: “Từ ngày nghe tin tôi bị bắt, ba mẹ tôi nghe nói suy sụp nhiều lắm, ông bà cũng đã cao tuổi, không thể vào thăm tôi được nữa. Các anh chị sắp xếp lâu lâu tham gia thăm tôi một lần, nhưng cũng do ở xa quá, điều kiện kinh tế eo hẹp, nên cũng ít tham gia thăm được.

Tôi không bi thương vì chuyện đó, cả nhà cũng vì tôi mà khó nhọc rồi. Tôi chỉ mong ngày tôi về, ba mẹ tôi vẫn còn sống để tôi được đón Tết với hai cụ. Cả đời tôi khi chưa tội vạ, được hòa bình tự tại thì lo làm ăn, không về thăm ba mẹ, nay chẳng thể về được, thì chỉ mong ước được về bên ba mẹ, quây quần bên nồi bánh chưng thì thầm thôi. Nhân tố ước bé bỏng nhoi ấy hiện nay sao mà khó quá...”.

Tôi thấy, nói tới đó Minh quay mặt đi, có lẽ Minh không muốn cho người nào thấy chính mình đang chầu chực khóc. Cũng có thể Minh không dám nhìn thẳng vào mắt người đối diện. Vì tội ác nghiệt mình gây ra, Minh phải trả giá, âu đó cũng là bài học cho trần thế lấy đó mà răn mình.


Đọc thêm: Collagen hanamail nhật

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét