Nhìn tiệc cưới quý phái lung linh trong tràn trề hoa tuoi, đèn màu và tiếng nhạc réo rắt, tôi tự đánh giá tốt thầm rằng chính mình đã sáng suốt "nhanh chân" để quyết định lấy Diệu Thu, con gái giám đốc công ty nơi tôi mới vừa được tuyển dụng khiến cho việc vừa tròn 6 04 tuần. Đang cùng Diệu Thu đứng đón khách, tôi thấy bố bà xã cũng là sếp của bản thân mình nhanh nhẹn chấn chỉnh lại y phục rồi kéo tay hoàng hậu chồng tôi, mặt hớn hở cười tươi rói bước ra tận sát bậc tam cấp lên sảnh chính để đón “khách quý”.
Còn đang ngỡ ngàng chưa nắm bắt vị khách được đích thân bố bà xã đón rước cẩn thận ấy là bạn nào thì đã thấy bố bà xã hối hả chạy đến mở cửa chiếc xe hạng sang vừa dừng lại, ông cúi người cung kính bắt tay người con trai có dáng vẻ bệ vệ, sang trọng vừa bước xuống xe. Không chỉ có thế, bố bà xã còn cúi cả người khi bắt tay một cô gái trẻ đi ngay sau người nam nhi quý phái kia.
Mắt tôi như hoa lên, dù có rập rình lâng lâng trong hạnh phúc mới đang viên mãn đến mấy thì tôi cũng chẳng thể nào nhìn nhầm được cô gái ấy. chậm triển khai chính là Bảo Hân, một nửa cũ của tôi, cô gái đã cùng tôi chia ngọt sẻ bùi, nặng nhọc gian nan tậu việc khiến cho suốt hơn một năm khi chúng tôi vừa tốt nghiệp.
Chắc mặt tôi ngây dại, thờ thẫn lắm nên Diệu Thu kéo thẳng cánh tôi rồi gần như lôi xềnh xệch tới bên “hai thượng khách”, vừa đi Thu vừa cẳn nhẳn rằng nếu có gì “vô lễ” với ông khách kia, bố Thu sẽ “cạo đầu bôi vôi” cả nhị chúng tôi.
Quen nhau được nửa năm thì chúng tôi yêu nhau, thời gian đó cũng là lúc tôi tốt nghiệp ra trường và lảo đảo vì tìm kiếm việc khiến. (Ảnh minh họa)
Như một con rối, tôi đi theo Thu và cúi gằm mặt, nhi nhí chào khách. Qua lời trình bày trọng thể của bố vợ tôi, tôi được nhân thức ông khách kia là Chủ toạ Hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc của cơ quan mà công ti của bố tôi chỉ là một “con ong cái kiến”. Và bố tôi thay mặt cả mái ấm vô cùng vinh hạnh được đón ông cùng tiểu thư lá ngọc cành vàng đến dự đám cưới của chúng tôi.
Nghe những lời của bố vợ bản thân mình, tôi lùng bùng hết cả tai, tâm trí rối tinh rối mù chẳng hiểu tại sao lại có thể xảy ra một câu chuyện như thế này, vì sao lại có lần “gặp” dở khóc dở cười này ngay trong ngày mà tôi cảm thấy bản thân là “người đàn ông sáng láng” nhất?!
Từ lúc đó đến tan buổi giao lưu, tôi như người mất hồn, bạn nào bảo sao làm cho vậy khiến cho bà xã không ít lần phát cáu, quay sang tôi chì chiết với những lời lẽ khá nặng nằn nì. Đêm ấy, tôi ko phải có đêm tân hôn như bao cặp hậu phi chồng khác mà cầm theo chai rượu rồi ra ban công vừa hút thuốc vừa uống liên tục hết ly này tới ly khác, mặc Diệu Thu khóc lóc vật vã trong phòng. Tôi hối hận, tôi nuối tiếc nuối và không ngớt tự giày vò mình, nhưng phần nhiều đã quá muộn. Tôi gục xuống trong cơn say và đắm chìm trong ti tỉ những kỷ niệm về những ngày chưa xa, khi tôi và Bảo Hân còn đang yêu nhau.
Tôi quen Bảo Hân khi đến bảo dưỡng hệ thống máy tính cho một siêu thị chuyên về sách và dụng cụ học tập. Khi ấy tôi là cậu sinh viên năm cuối trường Kinh tế, vừa đi học, vừa đi khiến cho để có thêm trải nghiệm và trang trải cuộc sống gian truân của mình. Cha mẹ khiến muối, nhà lại có tới 4 anh chị em nên luôn thiếu trước hụt sau. Ngay trong khoảng năm một đại học, tôi đã bươn chải xin làm cho đủ nghề, trong khoảng ship hàng thuê, chở nước đá đi giao cho các khu chợ đến dạy kèm…chẳng phân vân bất kỳ việc gì để tự lo cho mình và dè xẻn chút xíu gửi về phụ cha mẹ nuôi 3 đứa em trứng gà trứng vịt.
Đến năm thứ 4, với tri thức kha khá về công nghệ tin tức, tôi được một công ti tin học kiếm được làm bán thời điểm, chuyên sửa chữa và bảo dưỡng máy tính…
Cả ngày bảo dưỡng máy tại siêu thị nhỏ lẻ sách, tôi tuyệt hảo với cô nhân viên bán hàng dáng người bé bỏng, niềm vui tươi và giọng nói nhẹ như gió được giao nhiệm vụ dẫn tôi tới các phòng đặt máy và hỗ trợ những việc vặt vãnh. Câu chuyện qua lại, tôi nhân thức tên em là Bảo Hân, là học sinh dăm ba lĩnh vực Quản trị kinh doanh và đi khiến ở siêu thị được hơn 4 04 tuần.
Sau lần đầu chạm chán ấy chúng tôi trở thành bằng hữu. Hân là cô gái cực kỳ chú ý, thân mật tới quần chúng, ăn mặc giản dị và chi tiêu cũng rất dè xẻn. Đôi lần tôi cũng có thắc bận bịu về gia đình em, Hân chỉ cười nhẹ nhàng nói ba má em là công chức tầm thường, chỉ có bản thân mình em là con nên cha mẹ hơi khó tính, khắt khe trong các mối quan hệ anh em của con cái. Hân đang sống ở ký túc xá cùng người mua và đi khiến cho thêm để tích luỹ kinh nghiệm thực tiễn.
Tôi chẳng còn mong muốn gì hơn ngoài nhân tố đó và luôn trong tâm cảnh lâng lâng vui mắt vì nghĩ chính mình đã “chuột sa chĩnh gạo”. (Ảnh minh họa)
Quen nhau được nửa năm thì chúng tôi yêu nhau, thời gian đó cũng là lúc tôi tốt nghiệp tốt nghiệp và lao đao vì tìm kiếm việc khiến cho. Tổ chức kinh doanh máy tính nơi tôi đang khiến việc cắt giảm nhân viên khiến cho bán thời gian như tôi nên nguồn thu nhập của tôi không còn nhân thức bấu víu vào đâu. Những ngày 04 tuần ấy nhờ có Hân nên tôi gục ngã khi hết lần này đến lần khác giấy má ứng tuyển bị trả về, lần phỏng vấn nào cũng nhận những lời hứa hứa hẹn rồi trôi vào quên lãng. Từ bữa ăn hàng ngày đến đổ xăng xe, tiền phòng trọ… tất tật đều do Hân chu cấp cho tôi. Để tôi đỡ ngại, Hân dí dỏm bảo Hân cho tôi mượn, sau này tôi đi làm cho có tiền Hân sẽ tính cả gốc và lợi nhuận.
Rồi tôi cũng được gọi đi làm cho khi một công ty xuất du nhập đa ngành nghề nghề cần viên chức tạo ra buôn bán. Cả tôi và Hân vui như trúng số độc đắc khi sau 3 04 tuần thử việc, tôi được ký thích hợp đồng dài hạn với mức lương khá cao của một sinh viên vừa ra trường.
Cùng phòng làm cho việc với tôi là Diệu Thu, một cô gái kiểu dáng tầm thường nhưng ăn mặc điệu đà, sang chảnh và luôn muốn “biểu thị” phong cách, quyền lực của “con gái giám đốc”.
Khi Diệu Thu “bật đèn xanh”, tôi như con thiêu thân dấn thân mối tình với tính liệu rằng đây là “cánh cửa” để tôi được đổi đời, để tôi thoát khỏi cảnh sống nghèo túi bấy nay và có thể “ngoi” lên một vị trí quản lý trong công ti.
Tôi quên bẵng tình ái trong sáng với Bảo Hân, quên luôn những ngày bốn tuần khốn khó mà em đã cùng tôi chia ngọt sẻ bùi. Chẳng mấy gian khổ để Hân trông thấy sự đổi mới của tôi, em bi tráng nhưng không hề trách móc hay giận dỗi gì. “Yêu” Chiếm được 1 04 tuần thì tôi quyết định chia tay Bảo Hân, em đã khóc lặng đi khi nghe tôi nói lý do chia tay vì “thương em”, không muốn để em phải gắn bó cuộc thế với một thằng đại trượng phu trắng tay như tôi…
Tôi vui miệng vì bản thân mình đã “rũ” được Hân với tốc độ cao tới vậy để tiến tới đám cưới với Diệu Thu khi Thu thông báo đã có bầu. Tôi chẳng còn hy vọng gì hơn ngoài điều đó và luôn trong tâm trạng lâng lâng vui tươi vì nghĩ bản thân đã “chuột sa chĩnh gạo”.
Nào ngờ ngay trong ngày cưới, tôi biết cô gái bán sách mà bản thân phũ phàng chia tay ấy lại là tiểu thư độc nhất của một ông chủ có khối tài sản kếch xù. Không chỉ phong phú, cô gái ấy còn nết na, ngoan thánh thiện và cực kì hiền đức.
Tham khảo thêm: Collagen hanamail nhật
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét