Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2017

Cuộc đại chiến không nhân nhượng của mẹ cung phi và mẹ đẻ

Trong khoảng ngày yêu nhau, tôi đã nhân thức tôi không xứng với nàng. Nàng là gái thành phố, bố mẹ nàng là chủ một tổ chức làm ăn rất phát đạt, còn tôi chỉ là chàng trai sinh ra từ vùng quê, bố mẹ làm ruộng, loanh quanh năm chân lấm tay bùn chỉ đủ ăn. Để nuôi tôi ăn học, ba má phải đi mượn nợ. Sau khi ra trường, khi mà tôi còn đang vật lộn với những công tác tập sự khó nhọc, lương ba cọc ba đồng còn phải chắt chiu trả nợ cho cha mẹ, thì nàng được ba má hậu thuẫn tạo dựng tổ chức kinh doanh riêng, thu nhập cao hơn tôi hàng chục lần.

Nhân thức bản thân mình không xứng, nhưng tôi không thể vấn đề khiển được trái tim chính mình. Tôi yêu tính phương pháp phóng khoáng, độc lập của nàng, thích gương mặt luôn tươi cười rỡ ràng, thích sự tinh nghịch, dễ thương,...thích rất nhiều mọi thứ thuộc về nàng. Tình yêu tình thật của nàng giúp tôi xóa đi tự ti, tự ti trong lòng. Đôi lúc bên nhau, tôi thường hỏi nàng, tại sao vấn đề kiện của nàng tốt như thế lại lựa chọn một chàng trai tầm thường như tôi? Nàng bảo, vì thấy tôi ngay thẳng, siêng năng, nàng thương!

Yêu nhau 2 năm, chúng tôi quyết định đưa nhau về gia đình nhì bên để bàn chuyện cưới hỏi. Bác mẹ nàng biết chuyện thì cố gắng phản đối. Mẹ nàng năm lần bảy lượt gọi laptop cho tôi, ngon ngọt có, đe dọa có, mục đích sau cùng là muốn tôi chia tay với nàng, nhưng tính phương pháp nàng ương bướng, sống mái không muốn chia tay. Nàng còn dọn hẳn tới tầm thường sống với tôi trong căn nhà trọ chật hẹp để phản đối ba má. Được một thời điểm thì nàng có bầu, bác mẹ nàng đành phải ưng ý tôi.

Trong khoảng ngày mẹ tôi lên ở cùng, tòa tháp sạch sẽ tinh tươm, cơm dẻo canh ngọt, cung phi chồng tôi chưa kịp thở phào thì đã phải đau đầu vì phải đứng giữa hai bà mẹ. (Ảnh minh họa)

Tất nhiên, vì không bằng lòng cậu con rể nhà quê có điều kiện kinh tế eo hẹp “rớt mùng tơi” là tôi, chúng tôi kết hôn rồi mà bố mẹ cung phi vẫn gây không dễ dàng dễ đủ tuyến phố. Ngày cha mẹ tôi lên bàn chuyện cưới hỏi, bác mẹ bà xã tiếp thông gia bằng thái độ coi thường ra mặt. Cha mẹ tôi quen ở vùng quê, cả đời chưa lên tới đô thị lớn, hôm đó được tới khách sạn 4 sao, bác mẹ tôi khiến gì cũng phải rón nhón nhén, chỉ sợ khiến cho bẩn, khiến cho hỏng đồ không có tiền đền. Tham gia bữa ăn, bác mẹ tôi lóng ngóng không nhân thức bóc cua, mẹ nàng vỗ mặt luôn, “nhà quê có năng lực tài chính thấp kiết cổ hủ, tuy nhiên là không nhân thức ăn hải sản”. Hai đứa tôi nghe câu đó mà tái cả mặt. Thương con, bố mẹ tôi vẫn chịu đựng cho qua. Bữa cơm hôm đó diễn ra trong không khí nặng vật nài.

Sau khi kết duyên, mẹ vợ tôi nói không thể để con cháu bà sống theo tôi trong cái nhà trọ ổ chuột như vậy, bắt nhà tôi chi ra 1 tỷ, nhà vợ cho thêm 1 tỷ để để tìm nhà, ví như không bà đón mẹ con cô ấy về chăm bẵm, còn tôi hàng tuần tới thăm thê thiếp con là được. Bà xã tom góp tiền tích góp, lén đưa cho tôi 400 triệu. Bác mẹ tôi thế chấp hết công trình, ruộng vườn ở quê mượn được thêm hơn 200 triệu để đưa cho tôi. Còn thiếu 400 triệu, tôi không day trở nổi. Bị mẹ hoàng hậu giục giã, tôi đành phải muối mặt nói thật. Mẹ bà xã nói thiếu thì mẹ thê thiếp cho vay, tính theo lợi nhuận nhà băng, còn bắt tôi viết giấy nợ, mỗi bốn tuần trả mười triệu, trả đến khi nào hết nợ thì thôi. Sau đó, bà xã chồng tôi càng phải nỗ lực kiếm tiền, đều đặn hàng tháng gửi mẹ hoàng hậu cả vốn cả lợi nhuận, còn phải dành dụm tiền trả nợ ngân hàng bác mẹ tôi mượn.

Sau đám cưới, vì không ưng ý nhà thông gia, ba má tôi nhất mực không chịu lên thị trấn lần nào nữa. Kể cả khi bà xã đẻ, cũng chỉ có anh chị và các chưng tôi ở quê ra thăm, ba má tôi ngày nào cũng gọi điện vì mong cháu, nhưng thư hùng không đi thăm, chỉ mong Tết thê thiếp chồng tôi cho cháu về để được ấp ủ cháu. Nhì bên dâu gia tránh né không muốn đụng mặt nhau.

Nhị năm sau, bà xã có bầu nhỏ dại thứ nhì. Lần này cô ấy có mang đôi, bé xíu nghén rất khốc liệt, thân thể nặng nề, mà đại trượng phu đầu của chúng tôi vẫn còn bé nhỏ quá, tôi lại hay phải đi công tác, thuê người lạ tham gia nhà cha mẹ vợ bảo không yên ổn tâm. Bởi vậy, chúng tôi đành phải nề hà mẹ tôi lên trợ giúp bà xã chồng chúng tôi một thời điểm. Lúc đầu, mẹ tôi không chịu đi, sau nghe con dâu nhỏ xíu quá, cháu trai không được chú tâm cẩn thận nên cũng nhỏ vặt miên man. Mẹ tôi xót cháu đành đồng ý.

Từ ngày mẹ tôi lên ở cùng, nhà cửa tinh khiết tinh tươm, cơm dẻo canh ngọt, phi tần chồng tôi chưa kịp thở phào thì đã phải đau đầu vì phải đứng giữa nhì bà mẹ. Mẹ bà xã rất thích cháu ngoại, đầy đủ ngày nào cũng qua chơi với cháu một lúc, cuối tuần thì đón cháu về bên nhà chơi. Tất nhiên, mỗi lần mẹ bà xã qua chơi, bà luôn kiếm thời cơ để nói giá lạnh vài câu. Tôi nghe mãi thành quen, thường lảng đi như thường nghe thấy. Nhưng mẹ tôi nghèo đói cả đời nên lòng tự tôn rất cao, bà chẳng thể chịu được những lời xa xăm của mẹ vợ tôi.

Ban đầu, mẹ tôi nghe mấy lời đó thì nhất mực đòi về quê, chúng tôi phải nói hết lời mẹ tôi mới ở lại. Về sau, mẹ tôi cũng chẳng nhịn nữa, mẹ vợ tôi nói xéo câu nào, mẹ tôi cũng sắm cách thức đáp trả câu đó. Tiếng bấc ném đi, tiếng chì ném lại, không khí mái nhà mỗi khi hai bà chạm chán nhau luôn găng, chúng tôi ở giữa cảm thấy cực kì không dễ dàng xử. Còn một vài tháng nữa bà xã mới sinh, chúng tôi không biết phải xử lý chuyện này thế nào dân chúng ạ.

Eva tám - Vợ hỗn với mẹ chồngPhi tần hỗn với mẹ chồngMặc dầu tôi đã rộng rãi lần góp ý, thậm chí nài nỉ thê thiếp nhưng cô ấy vẫn chứng nào tật đó, vẫn luôn nói hỗn với mẹ chồng.

Xem thêm: Collagen Hanamai

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét