Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017

Có bỏ chồng cũng phải đòi bằng được về quê ăn Tết dương với mẹ

Cũng hiểu rằng, có những chuyện không cần khiến quá để to tát hơn nhưng người thiếu nữ cũng nên có chính kiến cho riêng mình. Chẳng thể cứ hiền lành từ, cứ nhu nhược mãi để chồng, nhà chồng nạt, vấn đề khiển chính mình. Sống mà để người khác bắt bản thân tuân theo ý của họ thì quả thực là vô cùng mệt mỏi…

Trước khi tới Tết dương một vài ngày, rõ ràng nhị hoàng hậu chồng đã bàn với nhau, Tết này về quê chơi với ba má phi tần, đưa cháu về thăm ông bà. Chồng có vẻ không bằng lòng nhưng trước sự thuyết phục của bà xã, anh cũng gật đầu một cách thức miễn cưỡng. Anh luôn không thích về quê ngoại, vừa xa lại vừa không tiện thể di chuyển, thưởng thức, rồi về lại không có bằng hữu tụ tập. Nhưng phiên bản thân tôi lại nghĩ rằng, ở nhà nội, tôi cũng chẳng có bạn nào để chơi, tôi thích về nhà ngoại vì có bạn có bè, tụ tập, hội hè vui hơn. Bạn nào cũng có nguyên nhân của chính mình, nhưng nguyên do chính đại quang minh hơn cả là, rất lâu rồi, tôi không được về quê ngoại. Lần này về cũng là dịp thể thư giãn. Tết âm về cũng chỉ thưởng thức, tụ tập, nghỉ dưỡng thì không có đa dạng thời điểm…

Thế mà, gần Tết dương 1 ngày, mẹ chồng gọi điện cho anh bảo, anh cho hậu phi con về chơi, ông bà lâu không chạm chán cháu, muốn cháu về rồi khiến mấy mâm mời họ hàng sang chơi. Anh tự nhiên lại đồng ý ngay, quên mất cả lời hứa hẹn với thê thiếp.

Tôi đứng ngoài chưa dám nói xen tham gia, dứt câu chuyện với mẹ anh, tôi bảo anh ‘anh chả nói về quê ngoại rồi sao còn kiếm được lời mẹ về quê nội?’. (Ảnh minh họa)

Tôi đứng ngoài chưa dám nói xen vào, hoàn thành câu chuyện với mẹ anh, tôi bảo anh ‘anh chả nói về quê ngoại rồi sao còn nhận lời mẹ về quê nội?’. Anh trừng mắt nhìn tôi bảo ‘thế mẹ gọi lên bảo về đời nào bảo không?’. Tôi hắng giọng ‘bảo không thì khiến cho sao, anh bảo chúng con đã lên lịch về quê ngoại rồi nên đợt này không về nhà nội được, cha mẹ cảm thông, bảo không thì có gì là không được? Anh chẳng phải đã hứa hẹn rồi sao? Thế ba má anh không thể chối từ, còn cha mẹ tôi thì sao? Anh thoái thác được cha mẹ tôi dù đã hứa hẹn hẹn trước mà anh không suy nghĩ gì à?’.

Chồng nghe tôi nói hăng mới định xông tham gia tát tôi. Tôi giơ mặt ra thử thách. Tôi bảo ‘tôi thách anh động tham gia người tôi. Tôi nói cho anh nhân thức, sống phải có trước có sau, có đi có lại. Anh là con trai, đừng ăn nói nhị lời. Cũng đừng bao giờ quỵ lụy quá tham gia ba má như thế, không có chính kiến gì, không làm cho được việc gì lớn đâu. Anh nên tôn trọng hiền thê con mình cũng như tôn trọng nhà hậu phi. Và tôi nhắc anh nhớ một điều, Tết dương này, cố định về quê ngoại, anh gọi lại cho ba má đi…’.

Trước giờ, anh chưa bao giờ thấy tôi tỏ thái độ tương tự nhưng bạn dạng tính bảo thủ của anh không chuẩn y anh làm cho nhân tố đó. Anh lại khăng khăng nhất quyết về quê nội. Tôi liền đổi giọng ‘thế thì nhà người nào người nấy về không đáp ứng tới ai, được chưa?’.  Tôi điên tiết, không muốn đánh nhau với chồng nhưng chân thành, trong hoàn cảnh này, tôi không bao giờ chấp nhận. Một cuộc máy tính bảng của mẹ anh mà anh không dám nói sự thật là chúng tôi đã lên ý tưởnrg về quê ngoại rồi thì sau này, có gì, mẹ anh cũng chỉ huy anh ạ?

Chồng thấy tôi nói cứng, dịu giọng bảo ‘thế thì về nhà ngoại, lắm chuyện…’. (ảnh minh họa)

Chồng tôi hục hặc suốt ngày hôm đó, khó tính lắm, tôi nhân thức chính mình không còn cách nào khác là phải về nhà ngoại, nhưng cũng sẽ mếch lòng nhà nội. Tôi cầm máy tính bảng lên gọi cho mẹ chồng xin thưa không về quê nội vì chúng tôi đã có chiến lược về ngoại rồi. Mẹ chồng tôi gào lên bảo ‘nhà ngoại xa thế, để Tết âm rồi về nhân tiện, sắp Tết rồi còn kéo nhau về khiến cho gì cho tốn chi phí cao’. Tôi cười chỉ đáp lại ‘không mẹ ạ, chúng con lâu rồi không về thăm ông bà ngoại, anh H không biết, chúng con xin phép bác mẹ đợt này không về thăm ông bà được, đợi Tết âm ạ… Con chào mẹ’. Nói rồi tôi hớt tóc máy, chồng tôi đứng ngoài, tức anh ách mà không làm cho gì được…

Tôi bảo anh, kế hoạch đã thế rồi, còn hiện giờ là tùy anh quyết. Anh thích thì cứ về nhà anh, tôi với con về nhà tôi, vậy là vẹn đôi trục đường cũng không làm anh không dễ dàng xử… Chồng không nói gì, định giơ tay tát tôi. Tôi lại giơ mặt ra bảo ‘phen này, có bỏ chồng tôi cũng phải về quê ngoại, anh nắm bắt chưa? Ví như anh tấn công được thì tấn công đi. Tôi mỏi mệt với đấng phu quân không tâm lý hoàng hậu con, tôi mệt mỏi với cảnh lần nào về quê cũng phải chếch mếch, bào chữa vã. Tôi đi lấy chồng, ko phải là người ăn kẻ ở, cũng không phải nô bộc cho anh. Bà xã chồng đồng đẳng, anh cũng nên đối xử vô tư và tôi cũng cần có quyết định của bản thân, chẳng phải cái gì anh nói là được. Ví như cảm thấy không sống được với nhau, thì bỏ…’.

Chồng thấy tôi nói cứng, dịu giọng bảo ‘thế thì về nhà ngoại, lắm chuyện…’.

Dù câu nói đó là đồng ý nhưng thái độ ấy làm tôi không ưng ý. Tôi thật sự cảm thấy khó tính với chồng, người con trai không biết cư xử. Tôi thề là, từ nay, tôi phải vô tư mà đối xử nội ngoại. Cũng là con trẻ trong nhà trong nhà, cũng có bố có mẹ, khách hàng nào cũng ngóng trông con trẻ trong nhà, hà cớ gì tôi phải bỏ nhà ngoại để theo nhà chồng. Chỉ là lấy chồng thôi bà, có phải đi làm cho nô dịch, người ăn kẻ ở đâu mà không bao giờ dám sống cho riêng mình, phải không chị em…?


Xem thêm: Collagen Hanamai

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét