Thứ Ba, 6 tháng 12, 2016

Sau 4 năm bỏ chồng, bà xã cũ đột nhiên giàu lớn tưởng khiến cho tôi nuối tiếc rứt ruột

Bấm vào nút Play để nghe toàn bộ bài tâm tư

Tôi đã tự vấn, yêu em, tôi sẽ không bao giờ phản nghịch. 4 năm tò mò, hơn 2 năm yêu nhau chúng tôi mới khởi đầu tiến tới hôn nhân. Vì em tham gia Nam thành lập công ty, nhà lại ở Bắc nên chúng tôi vô cùng gắn bó, em coi tôi như người nhà độc nhất. Em cần tôi để dựa dẫm, để thương cảm. Tôi mang đến cho em sự an toàn nên lúc nào em cũng quấn lấy tôi không rời.

Về Bắc, tôi và em quyết định cưới. Thật ra, yêu nhau quá lâu nên chúng tôi chẳng có gì là không hiểu nhau. Lúc gần cưới em, tôi hay biện hộ vã với em vì những chuyện vô cùng nhỏ dại. Mẹ tôi cũng không ưng em cho lắm, vì vốn mẹ nghĩ, tôi phải lấy một cô tiểu thư con nhà giàu chứ chẳng hề một người con gái quê mùa, thế gia không có gì như em. Thật ra, ngoài gương mặt thì em không có gì thật. Công tác cũng khá phổ biến, lương một số triệu đủ tiêu vặt còn lương của tôi thì một vài chục triệu. Mẹ tôi không muốn con lấy một cô gái như thế nên đa dạng lần đã có nhu cầu ép chúng tôi chia tay. Chỉ là tôi kiên quyết, em cũng kiên trì. Nghĩ tới mấy năm yêu nhau, giờ bỏ em sao đành. Nói vậy để người mua biết rằng, khi tôi và em cưới nhau, tình cảm của chúng tôi đã không còn mặt nồng như trước.

Lâu dần, em không có yêu cầu sinh con nữa, vì em bị ám ảnh bởi quá khứ. Tôi động viên em hết bản thân mình, sau cùng em cũng chấp nhận sinh con. (Ảnh minh họa)

Đám cưới được một số tháng thì em có bầu. Mẹ tôi mong lắm, mong cháu là con trai, dù lòng mẹ cũng chẳng ưng con dâu… Rồi em sinh con, nhưng không may, con tôi bị dị tật tim bẩm sinh và mất… chậm tiến độ là nỗi đau khổ nhất đối với bà xã chồng tôi. Em khóc suốt ngày, em mất ăn mất ngủ vì nhớ con, thương con, cảm giác cực kì đau đớn. Tôi cổ vũ em, mong em cố gắng. Nhưng mẹ tôi thì ngày ngày nói này nói nọ, nói rằng, chúng tôi không hợp nhau lại còn cố lấy nên bây chừ mới ra nông nỗi này…

Lâu dần, em không có nhu cầu sinh con nữa, vì em bị sợ hãi bởi quá khứ. Tôi động viên em hết mình, cuối cùng em cũng chấp thuận sinh con. Em sinh cho tôi một cô con gái, tuy nhiên mẹ tôi không vui. Và cũng từ đó, bác bỏ sĩ nói em chẳng thể sinh được con nữa, vì căn bệnh gì can dự đến buồng trứng. Mái ấm em khi đó lại nợ nần, em bảo tôi cho em mượn tiền để đưa bác mẹ, thì tôi gạt đi. Em bán quà, bán của hồi môn và những thứ xe cộ tôi tậu cho em để giúp bố mẹ, tôi giận….

Vợ chồng bào chữa vã, lại nghĩ em chẳng thể sinh được con cho mình nên tôi chán và đi với bồ… Tôi bỏ em, thây kệ em như người ăn kẻ ở trong nhà, phục dịch tôi thế nào tôi cũng không quan tâm, không chạnh lòng…

Tôi cưới hiền thê mới, chính là cô gái mà tôi cặp kè. Nhưng gần 3 năm, tôi không có con. Và một ngày tôi chợt nhân thức, cô ấy không có tài năng sinh con vì đã cắt toàn thể 2 buồng trứng (Ảnh minh họa)

Rồi đến khi em không chịu được nữa, vì đó là lúc tôi đưa gái về nhà, em dành đi, chỉ xách theo vali đồ và chào trợ thời biệt tôi, chúc tôi vui vẻ. Tôi không dằn vặt, không bao giờ đoái hoài tới em và cả cô con gái của tôi nữa.

Tôi cưới hoàng hậu mới, chính là cô gái mà tôi cặp kè. Nhưng gần 3 năm, tôi không có con. Và một ngày tôi đột nhiên biết, cô ấy không có tài năng sinh con vì đã cắt cục bộ 2 buồng trứng. Lặng người nghĩ về căn bệnh của vợ chính mình ngày nào. Tôi khóc và nghĩ, cam đoan đây là nghiệp báo khi tôi đã bỏ rơi hiền thê con của bản thân.

Vấn đề đắng cay hơn, một lần đi ăn nhà hàng, tôi gặp mặt hậu phi chính mình trong chính nhà hàng ấy. Và đa số nhân viên đều chào hỏi cô ấy, gọi là cô chủ. Người con gái ngày nào mà tôi ruồng bỏ, giờ đã thành bà chủ của một nhà hàng lớn, sang chảnh, có tiếng ở đô thị. Em thấy tôi, cười mỉm và không nói gì. Còn tôi thì ngượng chín mặt. Thấy cô con gái chạy đến ấp ủ mẹ, tôi nhìn thấy, đó chính là con gái của tôi, giống mẹ và có nét giống tôi. Em đi xe sang, và nghe nói, em có biệt thự ở khu đô thị, giàu sang vô cùng… Nhìn em, tôi cũng đoán, em đã rất chiến thắng, có toàn bộ tiền…

Nghĩ lại ngày nào tôi bỏ rơi em vì chê em có điều kiện kinh tế eo hẹp thì giờ, tôi chạy còn xa em, còn không phân bì được so với người ấy của em. (ảnh minh họa)

Trong khoảng hôm đó, tôi không còn thấy em ra quán dù tôi đã cố gắng nhiều lần thử ra đó xem có gặp gỡ em không. Hỏi nhân viên thì họ nói, em còn bận ở các siêu thị khác. Trong khoảng là em có cả một chuỗi cửa hàng. Hỏi em lấy chồng chưa, họ bảo, không thấy em có chồng, chỉ thấy em nuôi con một bản thân như thế nên nhân viên vô cùng mến mộ em…

Nghĩ lại ngày nào tôi bỏ rơi em vì chê em có năng lực tài chính thấp ngày giờ, tôi chạy còn xa em, còn không so bì được so với người ấy của em. Tôi có tư cách gì mà gặp lại em, mà hỏi han em. Tôi đã bỏ phi tần bỏ con, giờ gặp em không thấy nhục nhã hay sao?

Yếu tố cay đắng nhất chính là, tôi không còn có quyền làm cho cha, và con tôi cũng mãi mãi không biết tôi là phụ vương của cháu. Tôi chỉ muốn chạm mặt con một lần, được ấp ôm con và nghe con gọi tiếng phụ vương. Nhưng giờ, vợ tôi không có tài năng sinh con, chính cô ấy đã lừa dối tôi về việc phải cắt nhị buồng trứng. Nhưng tôi đâu còn bí quyết nào, chẳng lẽ lại một lần nữa tôi khiến việc thất đức là bỏ hậu phi hay sao?


Xem nhiều hơn: Collagen hanamail nhật

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét