Thứ Năm, 1 tháng 12, 2016

Má chồng tôi và sự thật bất thần về thân thế của chồng

Lúc tôi về công bố gia đình anh, má anh hết nhìn chằm chằm vào mặt tôi rồi săm soi cái bụng bầu với ánh mắt không mấy cảm tình. Tôi rất muối mặt, lo sợ, cứ nghĩ tới cái cảnh nếu về làm cho dâu sẽ rất khó khăn sống vì không được lòng má anh.

Cái ngày mà tôi run sợ cũng đến. Ngày đầu tiên về khiến cho dâu, bà khó tính với tôi ra mặt, tôi làm cho gì bà cũng dòm nom. Do đang mang bầu nên tôi hay mệt, có lúc tôi thiếp đi thì lại nghe tiếng bà gọi: “Con Duyên đâu, sao không lo dậy ăn trưa, bầu phân bì mà cứ ngủ khuya sớm khiến sao con cái thông minh cho được”.

Tôi vừa bước xuống nhà, thì thấy cơm canh oi bức được má bày sẵn ra bàn. “Bầu tị nạnh ăn nóng cho tốt, ăn đi rồi má hỏi chút chuyện”- má vội nói. Ăn xong xuôi tôi bối rối đợi má hỏi, nhưng má lại nhẹ nhàng: “Con phải nên đi tới đi lui cho sau này dễ sanh, việc trong nhà, nếu như mệt để má khiến cho. Với lại sinh đẻ là việc hệ trọng, sinh con ở thị trấn cho an tâm rồi má nuôi, đừng có ngại gì hết nghen con”.

Nói thiệt, dù là con dâu, nhưng má chăm nom tôi không khác gì tôi là con gái. Khi tôi và con vững chắc, má chủ động gợi ý tôi về nhà thăm ông bà ngoại. (Ảnh minh họa)

Trước những lời của má, tôi xúc động không nói nên lời, nước mắt chảy dài. Vừa lúc ấy, chồng tôi cũng đi làm cho về, thấy tôi khóc thì tưởng má la, nên vội dỗ ngon dỗ ngọt: “Anh ở với má anh nhân thức, má khó chịu, xét nét từng chút nhưng má rất thương con cái, em đừng bi lụy vì má lớn tuổi, lẫn cẫn rồi”. Nghe anh nói, tôi lại khóc to hơn, người nào nhìn tham gia chắc sẽ hiểu lầm là tôi bị má chồng la rầy dữ lắm.

Sau khi lên phòng, chồng tôi cho biết tuy vẻ ngoài má có vẻ khó gần, không thân thiện nhưng má là người rất hiền đức. Anh còn nói trong tất cả các người con, dù anh là út nhưng không được má kính yêu, nâng niu như các anh chị khác trong nhà. "Nhưng không vì vậy mà anh oán trách hay buồn má. Và anh có một cảm kiếm được rất lạ, khi má càng lớn tuổi, anh thấy má càng để mắt và thương mến anh đa dạng hơn"- chồng tôi diễn văn.

Và cũng từ hôm đó, tôi tạo dựng lòng với má chồng phổ biến hơn. Tôi được má để mắt và dạy dỗ không khác gì con gái trong nhà. Sau khi sinh con vì muốn má chồng vui lòng, tôi ở lại thị trấn để má tiện chăm bẵm cho mẹ con tôi.

Nói thiệt, dù là con dâu, nhưng má để mắt tôi không khác gì tôi là con gái. Khi tôi và con vững chắc, má chủ động gợi ý tôi về nhà thăm ông bà ngoại. Má phấn kích với tôi: “Nói gì thì nói má chồng cũng vẫn là má chồng, tình cảm vẫn chẳng thể nào như má ruột được, con và cháu hãy về chơi với ngoại vài tuần, hoặc thích thì cứ ở lâu một tí rồi hãy về với má”. Lúc đó tôi chỉ biết ấp ôm chầm lấy má chồng mà khóc vì cảm động.

Tôi ở nhà ngoại được 2 bốn tuần, thì một buổi sáng, chồng tôi gọi điện báo phải về nhà chạm mặt má gấp. Rồi anh kể, má bị trượt chân vấp ngã, tới bệnh viện bác sĩ phát hiện thêm má bị bệnh ung thư vú công đoạn cuối, sự sống chỉ được tính bằng ngày.

Cái ngày mà tôi khiếp sợ cũng đến. Ngày đầu tiên về khiến cho dâu, bà khó chịu với tôi ra mặt, tôi khiến cho gì bà cũng dòm ngó. (Ảnh minh họa)

Tôi ngay tức khắc cùng con trở về thị trấn. Tôi đã không nhìn thấy người nằm trên giường đó là má vì bà ốm đi phổ thông. Tôi tới bên giường, dịu dàng ôm lấy má. Tôi nghe giọng má lào thào, đứt quãng: “Con Duyên, hiền thê thằng Tuấn đó hả?".

Tôi chưa kịp dạ thì má bảo tôi tới cái tủ đựng đồ, lấy cho má cái áo bà ba màu đen mà trong đó có cuốn số dè xẻn giá trị 1 tỉ đồng mang tên chồng tôi. "Đây là đông đảo những gì má có được trong cuộc đời này và hồ hết tình thương má đều gói vào đó. Má mong con và thằng Tuấn luôn nâng niu nhau đến trọn đời”- má nói như trăn trối.

Tôi run lên vì không biết chuyện gì đang xảy ra thì má kể tiếp: "Tuấn là đứa con mà má không muốn hình thành, bởi trong một lần đi làm cho, má đã bị một bạn trẻ trong làng cưỡng dâm. Khi sinh Tuấn ra, má đã ghét cay ghét đắng và dù không có bất cứ người nào phát hiện ra, nhưng trong thâm tâm, má đã từng xem Tuấn như nghiệp chướng. Nhờ không được nuông chiều mà thằng Tuấn giờ nên người, không như các anh chị nó được má nuông chiều rồi đến cái nghề cũng không kết thúc".

Có lẽ khi nói ra với tôi, má như trút được gánh nặng mà má giữ lạ mắt suốt 35 năm qua. Và tôi thấy má như cười toại nguyện. Sau đó một tuần, má chồng tôi nhẹ nhàng ra đi trong niềm nhớ tiếc thương vô biên của mái ấm, bằng hữu…

Và với tôi, má như là tấm gương, là người mẹ quá chừng hoàn hảo. Cảm ơn má đã tới bên con, đã dạy con phương pháp làm cho người đó là sống phải biết kính yêu…


Đọc thêm: Mua Hàng Nhật Xách Tay

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét