Thứ Sáu, 17 tháng 3, 2017

Nhận thấy bà xã bắt nhân tình, chồng nhất định đòi đi tu

Chồng tôi sinh trưởng trong 1 mái ấm nề hà nếp, truyền thống ở Hà Nội. Anh lại là đàn ông duy nhất trong nhà nên khi tới tuổi lấy cung phi, bác mẹ, các chị gái “dấm” mãi mới được cô con dâu là tôi bây giờ. Chúng tôi lấy nhau chỉ sau 2 tháng quen biết, dù chưa hiểu rõ tính cách thức của nhau, nhưng với 1 cô gái tỉnh lẻ như tôi, được khiến cho con dâu trong mái ấm nài nỉ nếp ấy, ăn no mặc ấm, phong lưu đến cuối đời thì đa dạng người mơ cũng không được.

Hình minh họa

Tới với anh, tôi giấu kì quặc chuyện về mối tình cũ. Trước khi quen anh, tôi từng yêu sâu đậm 1 người, nhưng ái tình mãi không màu hồng như tôi hằng chờ mong. Nửa kia cũ phũ phàng bỏ rơi tôi để chạy theo một chị hơn anh ta 2 tuổi. Khỏi phải nói, tôi đã gian khổ đến nhường nhịn nào. Vậy nên, khi gặp anh, tôi như người chết trôi vớ được cọc, mái nhà anh buộc phải cưới, tôi gật đầu cái rụp để trả thù tình cũ.

Lấy chồng, tôi phấn đấu rũ bỏ những ký ức về mối tình cũ, đổi mới tính tình biến thành người cung phi, người con dâu ngoan ngoãn. Nếp sống truyền thống của mái nhà anh, tính cách thức có phần nghiêm trang, lễ nghĩa của mái nhà anh đôi lần làm cho tôi nghẹt thở. Vậy nhưng, nhìn đứa con nhỏ bé được cả nhà anh nuông chiều, để mắt, lòng tôi lắng lại.

Đại trượng phu đầu lòng được gần 1 tuổi, tôi đi làm cho trở lại. Ngày đầu đến tổ chức, tôi đứng cả tiếng đồng hồ chải chuốt, ăn diện thật đẹp. Đồng nghiệp người nào cũng xuýt trâm sắc đẹp “gái một con” làm cho tôi cực kì hãnh diện.

Suốt thời điểm nghỉ sinh và xin nghỉ thêm một số tháng không lương sau đó, cơ quan tôi có khá nhiều cô động. Chuyện gây xốn xang nhất có lẽ là một vị trưởng phòng mới được thuyên chuyển về. Vẫn như mọi lần, cuộc họp tham gia sáng thứ 2 làm tôi cực kì háo hức. Khi cả phòng đã im vị hoàn toản, trưởng phòng mới đẩy cửa bước vào.

Tôi đã đứng như trời trồng khi người đại trượng phu đó quay lại cười thật tươi với các viên chức cấp dưới của bản thân. Thật không ngờ, là Dũng. Anh đã bỏ rơi tôi, bặt vô âm tín suốt 2 năm qua và sau cùng lại hình thành trong hoàn cảnh éo le như thế này.

Tôi đọc được thoáng bối rối trong mắt anh, nhưng hối hả sau đó, anh kìm giữ cảm xúc của bản thân và bắt đầu quản lý cuộc họp. Vì làm cho cùng phòng, ra vào gặp gỡ nhau suốt nên tôi nỗ lực lảng giảm thiểu mỗi khi anh định mở lời khởi đầu câu chuyện.

1 tuần sau đó, Dũng liên lạc, hứa riêng tôi tại quán cũ, anh cắt nghĩa về nguyên do bỏ rơi tôi và hy vọng chúng tôi là những người bạn thân thiết. Vậy nhưng, mối quan hệ ấy không còn trong trắng như ý nghĩ lúc đầu của 2 đứa. Chúng tôi gặp gỡ nhau riêng mỗi tuần một phổ quát lên, tìm mọi phương pháp đi công việc cùng nhau và chuyện gì tới cũng đã đến.

Dù đã cố suy nghĩ lý trí hơn, khiên chế tình cảm với Dũng, nhưng mỗi lần gặp anh, chúng tôi lại như con thiêu thân lao vào nhau, ở bên nhau mọi lúc, mọi nơi cũng không đủ.

Phát hiện thấy những thói quen khác lại của hoàng hậu, chồng tôi đã nhờ chị đồng nghiệp cùng tổ chức “chăm nom” đến tôi hơn trước. Phổ quát lần, anh nói xa xôi chuyện bắt bồ với tôi, nhưng tôi đều lảng hạn chế câu chuyện của anh bằng một chủ đề khác. Thấy nguy cơ hạnh phúc gia đình có thể tan vỡ, tôi quyết tâm xong xuôi mối quan hệ với Dũng để trở về là người hiền thê, người mẹ chứ không phải cô người thương bé xíu. Nghe tôi buộc phải, Dũng chỉ tỏ bày mong muốn chúng tôi được gặp mặt nhau lần cuối.

Tới ngày hứa hẹn với Dũng, tôi ăn mặc, điểm trang thật đẹp ra khỏi nhà với lý do khiến thêm cuối tuần. Những cử chỉ của tôi nhường như không qua được mắt anh, thật không ngờ, anh đã bám theo tôi chỉ ít phút sau đó.

Anh bắt quả tang tại trận khi tôi và Dũng bịn rịn chia tay nhau bước ra ngoài cửa phòng nhà nghỉ. Anh không làm cho ầm ĩ, không tiến công đập mà chỉ nhếch mép nói: “Tôi khinh bỉ loại đàn bà như cô”.

Nói rồi, anh bỏ đi, để mặc tôi ngồi sụp xuống trước cửa phòng ôm mặt khóc.

Trên đường về nhà, tôi sẵn sàng tâm lý trước khi cam kết sẽ kiếm được một trận “cuồng phong” đối mặt với mái ấm chồng. Tôi đã xác định tâm lý sẽ ly dị, sẽ nuôi con dù chân tình tôi chẳng phải muốn vấn đề đó.

Mọi thứ khác với những gì tôi đã nghĩ, nếp nhà vẫn an ninh như vậy, chỉ có anh là mỗi ngày một khác. Chồng tôi giấu rất dị chuyện tôi bắt bồ, anh coi tôi như người xa lạ, thậm chí, rẻ rúng tôi khiến phổ biến lần tôi bật khóc.

2 bốn tuần địa ngục trong căn phòng của vợ chồng tôi, ngoại hình đối với ba má, thôn ấp anh vẫn xem như chuyện phổ biến. Nhưng đêm về, mỗi người ôm ấp chăn 1 góc, tôi ấp ủ con nằm khóc, anh cũng chẳng thể ngủ được, chỉ hút thuốc cả đêm.

Một ngày, anh gọi tôi ra, thật tĩnh tâm, anh nói: “Tôi và cô sẽ không ly hôn, tôi không muốn mái nhà tôi nhân thức chuyện đồi tệ của cô, không muốn con tôi biết chuyện đáng khinh bỉ của mẹ nó. Vậy nên, tôi chấp nhận để cô tiếp tục sống trong mái nhà tôi, làm mới cho cha mẹ tôi và con tôi. Còn chúng ta, chẳng thể tiếp diễn sống với nhau được nữa. Tôi mệt mỏi lắm rồi, tôi đã nghĩ suy kỹ và sẽ lên chùa bình tĩnh một thời điểm”.

Ngay tối hôm sau, anh phân bua quyết định với ba má chồng khiến cho ông bà cực kì tức giận. Không nói nửa lời, anh lẳng lặng mang vài bộ áo quần, vật dụng cần thiết và lên ngôi chùa ở Vĩnh Phúc tịnh tâm.

Anh đi, tôi như người mất hồn, mặc cảm lỗi lầm làm tôi day kết thúc không im. Nhìn ba má anh mỗi ngày một buồn rầu về cậu con trai quý tử bỗng dưng bỏ đi tu, lòng tôi lại quặn thắt.

Tôi phải làm thế nào để chồng tôi trong khoảng bỏ yêu cầu này? Thật sự, tôi cần lắm một lời nhắn nhủ.

* Ghi lại theo lời kể của anh hùng

Theo Ngọc Nguyễn (Dân Việt)

Xem nhiều hơn: Collagen hanamail nhật

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét