Anh với chị cưới nhau, người ta bảo hai người thích hợp đôi vì anh cao nghều, cũng có tướng tá. Chị đẹp tươi, dịu dàng, hai người đúng là một cặp. Chỉ là, chị không bao giờ sửa được cái tính giản dị tới quá mức của anh.
Trước chưa có tiền thì anh dành dụm, chị đồng ý, đằng này, từ ngày nhì người làm ăn phát đạt, tiền có, cái gì cũng có, của cải dư giả, anh vẫn cứ ‘chứng nào tật ấy’, mãi không chịu đổi mới.
Nói không ngoa, mỗi lần đi bên anh, ở cạnh chồng mà như chị đồng hành anh xe ôm ấp, anh bốc vác, cửu vạn. Nói thế nào thì anh vẫn cứ ăn mặc luộm thuộm, quê kệch. Chị váy vóc lộng lẫy, đi dép cao, son phấn, anh đôi dép lê loẹt quẹt chở chị mà chẳng hổ hang gì. Đi ra ngoài chơi, đi dạo thì không nói làm gì. Đi ăn cưới, anh cũng mặc bộ đồ cũ kĩ, nhìn như cháo lòng, cái áo sơ mi thì nản chí hết cả, mày mặt, tóc tai bơ phờ, không chịu sửa biên soạn, cạo rửa.
Vì chuyện này mà nhì người cãi nhau to. Chị không thể không ăn mặc đẹp, còn anh thích luộm thuộm, thì cứ ở nhà ôm ấp cái mác giản dị đó của anh. (ảnh minh họa)
Giận anh, chị nói với anh nhưng anh thì cứ chép miệng ‘anh chỉ có thế thôi, em muốn xứng với anh thì ăn mặc quê đi, bớt ăn diện tí’. Nghe anh nói vô lý. Thời nay, phụ nữ có khách hàng nào không muốn được đẹp, được sang, mà đâu phải nghèo đói gì đến mức không có quần áo.
Có tiền, anh cũng không chịu đổi xe. Chị bảo bây giờ phải thay xe mới, công tác cũng đòi hỏi hình thức, thay xe là yếu tố tất nhiên nhưng anh gạt phắt đi, nói chi sĩ diện. Chị thích tham gia nhà hàng ăn, anh lại bảo thích ăn lòng đường. Ừ thì đồng ý vỉa hè cũng có thú vui của nó nhưng đâu phải lúc nào cũng chỉ thích ăn lòng phố, phải có lúc sang trọng, phải có lúc bằng bạn bằng bè chứ.
Tức bản thân, chị vào các khu chợ, tìm cho anh cả một lố áo quần, đủ các kiểu, đủ các màu mè, để bắt anh mặc. Hôm đó đi liên hoan, anh bảo chị đi trước, anh tới sau. Chị giận vô cùng khi vào nơi nghỉ ngơi quý phái, chị ăn mặc như công chúa, tiểu thư, chồng chị vừa bước vào khiến cho bạn nào cũng phải há hốc mồm. Bộ đồ cũ kĩ tới khó tính.
Vì chuyện này mà hai người bào chữa nhau to. Chị không thể không ăn mặc đẹp, còn anh thích luộm thuộm, thì cứ ở nhà ôm ấp cái mác giản dị đó của anh.
Đại trượng phu hay đàn bà đều phải nắm bắt, trong mối quan hệ hậu phi chồng, đa số phải dung hòa, không chỉ về tính cách thức mà còn về cơ chế. (Ảnh minh họa)
Cảm thấy bản thân mình và chồng không thích hợp nhau, không đồng ý kiến ngay từ chuyện gầy là ăn mặc, chị đâm chán nên đã bồ bịch. Người đi bên cạnh chị phải thời thượng, phải nhân thức chơi. Chị cặp kè với ông sếp ngay tổ chức kinh doanh chị.
Mỗi lần đi đâu, sánh bước bên cạnh người đó, chị thấy sang cả con người. Thật ra, chị đâu muốn thay lòng, chỉ là, không chịu được cảnh chồng thì xấu xí, dơ bẩn, lôi thôi, còn hậu phi thì cứ như bà hoàng. Bắt chị bớt đẹp đi là yếu tố không dễ dàng hài lòng vì thiếu phụ chẳng thể không đẹp đó là quyền của họ. Tại sao chồng cứ chấp nhất, không chịu đổi mới. Đồ thì chị cũng đã tìm rồi, có có năng lực tài chính thấp đến mức phải dành dụm vài bộ đồ đâu.
Vậy nên, nhị người chẳng thể song hành cùng nhau, chị đành lựa chọn người khác để đi cùng. Mỗi lần đi bên cạnh sếp, khách hàng nào cũng nghĩ chị là cung phi chồng, còn đi bên cạnh anh, giống như tiểu thư và giúp việc. Chị muốn chồng bản thân mình như sếp, muốn anh ăn mặc đẹp chứ đâu cần tiền bạc phong lưu. Tình thật, vì chuyện đó mà ngoại tình nghe thì vô lý nhưng người ở trong cuộc mới hiểu được, nỗi lòng của người hậu phi đẹp như hoa mà chồng như gã cửu vạn.
Đàn ông hay thiếu phụ đều phải hiểu, trong mối quan hệ thê thiếp chồng, phần đông phải dung hòa, không chỉ về tính bí quyết mà còn về hình thức. Nam nhi quá cố chấp tương tự cũng không nên và thanh nữ ăn mặc lộng lẫy quá để dìm hàng chồng thì càng khó khăn ưng ý. Chỉ là, trong mối quan hệ của chị, chính anh là người gây ra chuyện chị bắt nhân tình, chẳng khách hàng nào chấp chiếm được thiết kế quê kệch, lôi thôi, bẩn thỉu của anh.
Xem nhiều hơn: Mua Hàng Nhật
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét