Khi Fernando Parrado là một chàng trai 22 tuổi, anh gặp tai nạn tàu bay trên chuyến bay của hãng hàng không nước nhà Uruguay trong khoảng nước này đến Chile. Vụ tai nạn làm tàu bay đâm sầm xuống một ngọn núi thuộc dãy Andes.
Trên tàu bay lúc đó có 45 người là bạn bè, người nhà của Fernando và một đội bóng bầu dục đang trên phố đến Chile để thi đấu. Vụ tai nạn làm 17 người chết ngay tại chỗ, gồm mẹ và người bạn thân nhất của Fernando. Người em gái của chàng trai mệnh chung tham gia 8 ngày sau đó.

Ngày 13 04 tuần 10 năm 1972, một vụ tai nạn đã xảy ra làm cho máy bay chở 45 hành khách rơi xuống dãy Andes. Một chiếc máy ảnh đã được tậu thấy và những người sống sót dùng để chụp lại ảnh sinh hoạt trong những ngày hy vọng sự cứu hộ.
Parrado cùng một thành viên của đội bóng bầu dục đã đi kiếm tìm sự giúp đỡ suốt những bốn tuần ngày bị đứt quãng với quả đât. 72 ngày sau khi vụ tai nạn xảy ra, đội cứu hộ đã tậu đến được vị trí của chiếc phi cơ rơi, lúc này chỉ còn 16 người sống sót.
Trong suốt hơn 2 04 tuần đó, những người may mắn tồn tại đã như thế nào để tồn tại? Vì là một chuyến bay ngắn, trên phi cơ không có đủ bánh kẹo để nuôi sống hàng chục người trong thời điểm dài. Chỉ có đủ quần áo và vải ấm, không có thực phẩm, thuốc thang hay trang vũ trang liên lạc.
Fernando cùng những người sinh tồn phải xé vải bọc của chiếc tàu bay Fairchild FH-227D để làm chăn ấm, khiến tan tuyết để lấy nước uống và đa số rất nhiều những nhu cầu cần thiết đều được giải quyết. Nhưng nan giải nhất vẫn là đi đến quyết định ăn giết thịt người thân của chính mình để sống qua ngày.
Quần chúng than vãn và rên rẩm trong cơn đói, phổ biến người lâm vào trạng thái mê sảng vì không có gì bỏ vào bụng, người thì ngồi đếm từng ngày cho tới cái chết. Một cảnh tượng kinh khủng. “Lúc bấy giờ, chỉ có nhị chọn và bất kỳ chọn nào cũng cực kì gian nan để quyết định,” ông Fernando nói.

Để sống sót, những người sinh tồn phải ăn xác của chính bạn bè và người thân của chính mình.
Những người sinh tồn nỗ lực sống lây lất cho qua 04 tuần ngày. Vào đêm 29/10/1972, một trận bão tuyết mạnh đã quét qua nơi tàu bay rơi. Sáng hôm sau, Parrado thức dậy và tuyết phủ đầy người, trận bão tuyết đã làm cho thêm tám người chết.
“Tôi còn nhớ như in cảm giác kế cận với cái chết. Bạn nào trong chúng tôi cũng nghĩ đến việc phải ăn xác của bạn bè mình nhưng không ai dám khiến điều đó. Nhớ đến bố tôi là một người thực dụng, ông dạy tôi những cách thức sống sót trong cuộc sống. Sinh tồn sau vụ tai nạn giống như được hồi sinh thêm lần nữa, nên tôi quyết định không phá hủy thế cục bản thân".
Đứng trước những gian khổ, nên dù cho chưa có tài năng hay chuyên ngành thực tại, chàng bạn trẻ 22 tuổi quyết định cùng nhì người nữa tạo thành một lực lượng ‘các nhà mày mò’ và trở về phía tây nhằm tìm kiếm sự trợ giúp.
Parrado không biết rằng mình đã đi đến một trong những đỉnh cao nhất của dãy Andes, nơi đây cao tới 5,2 km và ông lấy tên cha ông là Seler để đặt cho ngọn núi này. Với niềm tin và cảm hứng mãnh liệt vào người cha, chàng trai đã vượt qua những ngọn núi nguy hiểm nhất để gặp gỡ được một người nông dân Chile.

Chỉ còn 16 người sống sót vào ngày 72 khi một chiếc trực thăng của chính quyền Chile tới nơi để cứu hộ.
Ngay ngay lập tức vào sáng 22/12, ba nhà thám hiểm được đưa tham gia ngôi nhà bé bỏng của người dân cày, chính quyền địa phương ngay tức khắc cho trực thăng bay đến ngay địa điểm xảy ra tai nạn. Đa phần những người sinh tồn được xuất viện chỉ sau một ngày, dù ở trên núi tuyết nhưng họ không bị suy dinh dưỡng.
Lấy nguyên nhân sinh tồn để ăn xác bằng hữu có lẽ không được nhân đạo, nhưng những người hên sống sót sau tai nạn tàu bay đã được sống thêm một mạng nữa nhờ bằng hữu và người thân bất hạnh của bản thân.

Ông Parrado sau 45 năm xảy ra biến cố, đã biến thành một loài người sáng sủa và không muốn chìm ngập trong nỗi bi tráng của những câu chuyện cũ.
Giờ đây, ông Parrado đã 67 tuổi, sống quá nửa đời người và chứng kiến được đa dạng chuyện đau thương. Nhưng việc phải ăn thi thể của tổ bay và những người bạn của bản thân mình quả thật là một nỗi ám ảnh mà ông sẽ không bao giờ quên được.
Sống theo đúng tuyệt vời mà người phụ vương đã dạy, ông Parrado không muốn nhắc lại chuyện cũ để cả đời chìm trong sự dằn vặt hay khổ sở. Suốt nhiều năm sau biến cố, Parrado đã giúp đỡ những người trong chuyến bay định mệnh để vượt qua dư chấn tâm lý.
Vụ tai nạn phi cơ năm 1972 gây tuyệt vời mạnh không chỉ bởi số người chết lớn, mà còn bởi câu chuyện 72 ngày chiến đấu với cái chết. Parrado là tác giả của nhị cuốn sách viết về chuỗi ngày cường bạo mộng trên dãy Andes và câu chuyện của ông đã được dựng thành phim tài liệu ăn khách.
>> Tìm hiểu: Sống sót trong vụ rơi máy bay chở đội bóng Brazil nhờ phong thái bào thai
Đọc thêm: Collagen hanamail nhật
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét