Tôi còn nhớ, khi tôi quyết định cưới anh, mẹ chồng tôi nắm lấy tay mà bùi ngùi. Bà nói thương tôi, cảm động vì tôi không chê anh nghèo, không chê anh có nhì đứa con mà sẵn sàng về khiến dâu nhà bà.
Thế mà mới chỉ có 5 năm, giờ đây, trong khoảng thân phận là người đàn bà được trân trọng, tôi bỗng nhiên như cái gai trong mắt cả nhà chồng chỉ vì hiền thê cũ của anh giàu lên nhanh lẹ và trở lại tìm.
Tôi quen anh sau khi anh và cung phi cũ ly hôn được gần 1 năm. Thời điểm đó, tôi tâm thành thương người đại trượng phu nhân hậu, đàng hoàng bị hoàng hậu làm phản như anh. Vậy là bất chấp việc tôi còn trẻ, cũng có rộng rãi người đàng hoàng đeo đuổi, tôi nỗ lực khiến cho vợ anh.
Chọn lựa này của tôi vấp phải sự phản đối rất lớn trong khoảng phía ba má. Mẹ tôi thậm chí còn dọa trẫm mình vì không muốn tôi phải khổ, chẳng đâu vào đâu khiến cho mẹ kế của nhì đứa con. Nhưng tôi vẫn cố định tin tham gia chọn lựa của mình. Sau cùng, ba má cũng buộc phải chiều ý tôi.
Tôi quen anh sau khi anh và hoàng hậu cũ ly hôn được gần 1 năm. Thời điểm đó, tôi thực lòng thương người đàn ông nhân từ, đàng hoàng bị bà xã phản nghịch như anh. (Ảnh minh họa)
Cung phi cũ của anh năm xưa bỏ nhà đi theo trai vì chê anh nghèo. Thực ra chuyện đó tôi cũng không được tỏ tường vì là cái đã qua, tôi cũng không muốn khơi dậy. Tôi chỉ nghe chồng chính mình nói lại sau khi họ đã ly hôn. Một chính mình anh nuôi nhị đứa con, còn vợ cũ rảnh rang đi lo thế cuộc mới của bản thân mình.
Tôi về khiến cho hậu phi anh khi cả nhì đứa chẳng có gì trong tay. Lúc ấy, nhỏ tuổi thứ nhì mới được hơn 1 tuổi. Anh có bàn với tôi từ từ hãy sinh con vì sợ rằng kinh tế không đủ để nuôi. Đã ưng ý làm mẹ kế, tôi không phân biệt con bản thân mình – con anh, tôi đồng ý. Tôi cũng không muốn con mình sinh ra trong cảnh thiếu thốn đủ bề rồi không khéo bạn bè lại tị ganh với nhau.
Tôi về làm thê thiếp anh khi cả hai đứa chẳng có gì trong tay. Lúc ấy, bé thứ nhị mới được hơn 1 tuổi. (Ảnh minh họa)
Vậy là gần 5 năm qua, tôi với chồng xả thân làm cho ăn, để dành của lả. Chúng tôi cũng xây được cái nhà tươm tất hơn. Người ngoài nhìn tham gia khách hàng nào cũng hết lời đánh giá tốt ngợi tôi đàng hoàng, người nào cũng bảo chồng tôi có phước mới lấy được người hiền thê như tôi. Tôi tự hào về nhân tố đó nhưng không kiêu ngạo. Tôi xác định đó là duyên, là nợ của mình thì bản thân vui tươi mà sắp có.
Nhưng sao thế cuộc lại nghiệt ngã với tôi đến vậy. Cái ngày cô ta – vợ cũ của chồng tôi quay về mua nhì con đã biến cuộc đời tôi biến thành thảm kịch.
Cuộc thủ thỉ đó tôi cũng được chứng kiến. Cô ta giờ giàu có lắm, khóc mếu nói rằng năm xưa buộc lòng phải dứt áo ra đi vì giả dụ cứ ở cùng nhau mãi thì chẳng thể kiếm ra tiền được. Việc cô ta để hai con lại cũng là muốn quyết tâm khiến cho ăn, giờ quay về chuộc lỗi.
Cái ngày cô ta – thê thiếp cũ của chồng tôi trở lại mua hai con đã biến thế cục tôi biến thành thảm kịch. (Ảnh minh họa)
Tôi chẳng quan tâm cô ta nói gì, muốn gì, nhưng điều khiến tôi chết yên ổn là gia đình nhà chồng. Sau 1 tuần, cả nhà chồng tôi họp. Từng lời mẹ chồng tôi nói như dao đâm tham gia tim tôi. Mẹ chồng tôi nói dù sao người kia cũng là mẹ của nhì đứa trẻ, giờ muốn trở lại để con cái, gia đình đoàn tụ.
Nhà chồng ghi kiếm được công huân của tôi, nhưng dù sao cũng chưa có con, tôi còn có thời cơ làm cho lại. Cha mẹ chồng tôi còn nói, thê thiếp cũ của chồng tôi chuẩn bị chu cấp một khoản để bồi hoàn và đền đáp những gì tôi đã hi sinh suốt thời gian qua.
Tôi hầu hết nghẹt thở trước lí lẽ mà họ đưa ra. Bao phủ công sức của tôi, 5 năm tuổi xuân, lẽ nào chỉ sử dụng tiền là tìm lại được?
Nhưng khổ cực nhất vẫn là chồng tôi. Anh hoàn toàn im re, khi tôi hỏi, anh chỉ nói: “Ý em thế nào?”. Chừng đó thôi là đủ để hiểu anh cũng thiên về phương thức đó. Nếu như đích thực muốn ở bên tôi anh cố định sẽ phản đối ngay trong khoảng đầu chứ đâu đợi tới mái nhà yêu cầu.
Chừng mực đó thôi là đủ để nắm bắt anh cũng thiên về phương thức đó. Giả dụ đích thực muốn ở bên tôi anh nhất quyết sẽ phản đối ngay từ đầu chứ đâu đợi đến mái nhà yêu cầu. (Ảnh minh họa)
Suốt 1 04 tuần nay tôi chẳng thể nào ngủ lặng được. Tôi chiến đấu tư tưởng, liệu chính mình nên hoàn thành áo ra đi hay kiên quyết bám trụ vì những gì mình đã nỗ lực? Tôi chỉ sợ giả dụ ly hôn thì thế cuộc mình chốc lát dở dang, mà ở lại thì chẳng bạn nào còn chào đón tôi nữa. Sao cuộc thế tôi lại khốn khổ thế này?
Xem thêm:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét